XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Là Sói

Trúc Mã Là Sói

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.

của người khác hay chưa? Huống chi đây là lãnh đạo. Tôi không lãng nhách như cô đâu, đi quan tâm ba cái chuyện tranh ảnh, mau lấy giấy tờ rồi đi”
Nhan Tiếu bị mắng té tát, không còn cách nào khác đành phải ra khỏi phòng làm việc, trong lúc tắt đèn, Nhan Tiếu vẫn còn nghĩ lẽ nào giám đốc Hạ phải lòng ông xã yêu nghiệt nhà cô? Chính vì thế mới thông qua cô ..để tiến hành?
Nam Phụ, anh là ai???
Tối đến, yêu nghiệt hào hứng chơi game World of Warcraft, Nhan Tiếu ngồi bên cạnh xem.
Lấy nhau hơn 1 tháng, hai người đã chung sống ổn định, hòa bình hơn rất nhiều. Chỉ cần yêu nghiệt không làm thêm giờ, Nhan Tiếu bèn nấu cơm đợi yêu nghiệt về rồi cùng ăn. Ăn xong yêu nghiệt rửa bát, Nhan Tiếu tập Yoga. Sau đó yêu nghiệt chơi World of Warcraft, Nhan Tiếu xem tivi hoặc lướt web, sau 10g, ai về phòng nấy ngủ.
Nhưng tối nay trong lòng Nhan Tiếu có chuyện gì đó, kể từ lúc yêu nghiệt ngồi xuống trước máy tính, Nhan Tiếu cứ lượn đi lượn lại sau lưng hắn. Yêu nghiệt cảm thấy sống lưng lạnh toát, tay run run bấm nhầm n lần. Hắn không còn quan tâm đến tiếng chửi rùa của đồng đội nữa mà tháo tay nghe, chắp tay nằm sấp xuống trước mặt Nhan Tiếu năn nỉ: “Chị àh, em xin chị ấy, có chuyện gì chị cứ nói đi, đừng lượn đi lượn lại như thế nữa”
Nhan Tiếu coi như không nghe thấy gì, ôm gối ôm tiếp tục bước đi, thỉnh thỏang nhìn màn hình đã gần kết thúc trận đánh, gật đầu tỏ vẻ rất hiểu, nói: “ờ…đánh khá lắm, con quái vật đó giẫm lên người anh rồi kìa”
Nghe thấy vậy, yêu nghiệt vội rút dây nguồn ra: “Thôi, không chơi nữa, nữ vương có gì dạy bảo tiểu nhân không ạ?”
Thấy vậy Nhan Tiếu liền chớp chớp mắt, sau khi xác định yêu nghiệt đã dồn hết sự chú ý vào mình, cô mới hài lòng ngồi xuống sôfa, tay vẫy vẫy yêu nghiệt cùng ngồi xuống, véo cằm hỏi: “Anh xem..anh có quen người đàn ông nào tên Hạ Hà Tịch không? Không… không phải, đàn bà cũng được!” có khi Hạ Hà Tịch là người biến đổi giới tính chứ chẳng chơi.
Nghe thấy vậy, yêu nghiệt đau khổ “hự” lên 1 tiếng, ôm đầu lắc lư. Thực ra ngay từ đầu Văn Dịch về nhà Nhan Tiếu đã hỏi câu này. Yêu nghiệt chăm chú search 1 lượt trong đầu, sau khi xác định không wen người này liền đi tắm, ăn cơm như thường lệ.
Kết quả trong bữa ăn, Nhan Tiếuvẫn hỏi đi hỏi lại câu đó, đồng chí yêu nghiệt không biết làm thế nào, đành lại phải 1 lần nữa khởi động lại đại não, vận dụng chức năng search cao cấp để nghĩ lại, vẫn không nhớ được người này là ai, Bây giờ Nhan Tiếu lại hỏi.
Yêu nghiệt bực bội hất bàn (gặp em là em đập luôn cái bàn): “Thằng chết tiệt này là ai mà em quan tâm dữ vậy. Hỏi đi hỏi lại, anh đã nói là anh không biết rồi mà”
Nhan Tiếu ngẫm nghĩ 1 lát, dường như không nghe thấy lời Văn Dịch nói mà đoán: “Hay là…anh có người bạn học nào mang họ Hạ không? Anh trai hoặc em trai của anh ta là Hạ Hà Tịch gì đó? Còn nữa, anh có tặng bức ảnh chụp đội bóng hồi cấp 2 cho ai không?”
“Không có…không có…không có!” đầu văn dịch đang sắp nổ tung, đang gào thét đòi giết ngườithì điện thoại đồ chuông. Yêu nghiệt hậm hực bấm nút nhe thì đối phương cười nói: “Sao vậy? không thíchn ghe điện thoại của đây hay sao?”
Vừa nhậnra giọng đối phương, đầu óc Văn Dịch gần như tê liệt, hắn vô tình giả vờ liếc Nhan Tiếu một cái, cau mày nói: “Gì cơ? Tín hiệu không rõ hà? Alô …alô…? Nói to lên” Vừa nói vừa len lén bước ra ban công. Ra khỏi phòng khách, cẩn thận đóng cửa lại,qua cửa kính chắc chắn Nhan Tiếuvẫn đang khoanh tay trước ngực ngẫm nghĩ về cái tên: “Hạ Hà Tịch” kỳ dị, yêu nghiệt mới nói nhỏ vào điện thoại: “Bà chị ơi, em xin chị đấy, dạo này em đủ mệt rồi, chị đừng gây chuyện nữa được không?”
Đối phương vẫn cười khúc khích: “Mệt cái gì? Không phải đang trong thời kỳ trăng mật đó sao? Sao vậy? Sợ Nhan Tiếu phát hiện ra chị àh?”
Văn Dịch thấy cổ họng nghẹn lại: “Không phải em đã hứa với pà chị là 1, 2 hôm nữa sẽ đến gặp bà chị rồi sao. Bây giờ bà chị lại giờ quẻ”
“Hê, hê, đừng nổi nóng, chị chỉ gọi điện nhắc em rằng, vừa nãy chị sơ ý làm rơi thỏi son trên xe của em thôi, cẩn thận không pà xã lại phát hiện ra đấy…”
Yêu nghiệt quay vào phòng khách. Nhan Tiếuvẫn đang đóan già đoán non về lia lịch của Hạ Hà Tịch, càng nghĩ càng thắc mắc, thấy yêu nghiệt quay vào liền hỏi: “Liệu có phải đám bạn trong đội bóng của anh có người nào chết rồi nhập hồn vào người khác rồi kông?”
Bên này Văn Dịch không chú ý nên không nghe được Nhan Tiếu nói cái gì mà chỉ ậm ừ đáp: “Anh để quên đồ trên xe, xuống lấy cái đã” Nói xong hắn vội vàng đi ra. Nhan Tiếu ngồi bên cạnh vẫn đang trong trạng thái mông lung suy nghĩ, không hề phát hiện ra rằng trong lúc luống cuống, Văn Dịch quên cả thay giày, đi cả dép lê xuống dưới.
Cuối cùng đã phát hiện ra sự thật
Cái kin trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Mấy ngày sau, Nhan Tiếu cũng biết thân phận thật của Hạ Hà Tịch, nhưng đồng thời xảy ra 1 số chuyện khiến Nhan Tiếu trở tay không kịp.
Thứ bảy, lúc đầu Nhan Tiếu và Văn Dịch hẹn nhau về nhà mẹ ăn cơm, ai ngờ cô lại nhận được điện thoại đột xuất của chị Hoa, bảo cô đến dự tiệc. Hóa ra, thứ bảy có 1 hội ngh