Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.
ờ cô là bạn gái của Du Phong, tình cảnh này bảo cô tự xử lý thế nào đây.
Tiêu Quý nghe vậy, hận không thể tiến lên đạp Vương Điềm một cước, lại dám ức hiếp Mị Mị nhà cô. Bàn tay nhỏ bé bị Mễ Tu giữ chặt, anh lắc đầu với cô, Tiêu Quý bĩu môi, trừng to mắt nhìn Du Phong, nếu anh ta dám nói ra lời nào đại nghịch bất đạo, cô sẽ…sẽ không cho Mễ Tu nhà cô giao du với anh ta nữa!
Du Phong lẳng lặng nhìn Vương Điềm, vẻ mặt lạnh lùng, đôi môi mím chặt, một bên mặt góc cạnh rõ ràng lúc này như con dao gọt, lại có chút sắc bén.
“Về thôi.” Du Phong bình tĩnh mở miệng, xoay người rời khỏi trước, phía sau là Mị Mị đang cúi đầu cụp mắt.
Từ khi Vương Điềm ngồi xe taxi rời khỏi, cho đến lúc cùng Du Phong ngồi cùng xe trở về, rồi đến nhà trọ, đôi mắt to của Tiêu Quý vẫn cứ nhìn chằm chằm vào Du Phong, đồng tử đen láy xoay vòng, giống như giây tiếp theo sẽ rớt khỏi hốc mắt, có vài lần Mễ Tu xung động muốn hứng lại tròng mắt cho cô.
Trên đường đi, Du Phong không nhìn ánh mắt giết người của Tiêu Quý, vào nhà trọ anh ta kéo thẳng Mị Mị đến phòng mình, đóng cửa lại, hoàn toàn tách khỏi Tiêu Quý. Nếu ánh mắt có thể giết người, e rằng hiện tại anh ta đã vỡ vụn.
Cửa phòng đã đóng, Tiêu Quý vẫn bĩu môi như cũ, trừng to mắt, giống như có thể xuyên qua cửa phòng đâm thủng một người nào đó. Rất quá đáng, thật sự là rất quá đáng, thật sự là…rất quá đáng! Coi chừng cô nói với Hầu Tử.
Trước mắt đột nhiên tối sầm, Mễ Tu vươn tay che mắt Tiêu Quý, nhẹ nhàng khép lại mí mắt của cô, cẩn thận mềm mại xoa nhẹ vài cái.
“Mỏi mắt không?” Mễ Tu nhẹ giọng hỏi. Các cô không hỗ là người cùng phòng ký túc xá, một người cụp mắt không nói gì, một người giương mắt nhìn, chẳng có chút lực sát thương.
“Không mỏi!” Chỉ là hơi sưng lên.
“Không mỏi thì em nhíu mày làm gì?” Anh lấy đầu ngón tay gõ trán cô, cười hỏi.
Tiêu Quý chìa tay xoa trán, cau mày, cố sức chớp mắt. Mễ Tu cười cười lại đau lòng, anh nắm tay cô đi qua ngồi trên sofa, để cô nằm trên đùi anh, rồi tiếp tục mát xa đôi mắt cho cô.
Đầu ngón tay lành lạnh, nhẹ nhàng chạm vào, Tiêu Quý chậm rãi xoa nếp nhăn ở giữa lông mày. Cô vươn tay cầm ngón tay Mễ Tu đặt trên mặt mình, mở to mắt, oán giận nói: “Du Phong thật sự rất quá đáng, lúc đó, anh ta nên tức giận nói cho Vương Điềm biết, hiện tại tôi là người đã có bạn gái!”
Mễ Tu mặc cô nắm ngón tay mình vân vê, bàn tay kia của anh vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, trên khoé môi là nụ cười dịu dàng.
“Còn Vương Điềm kia nữa, rõ ràng biết hiện tại Du Phong là bạn trai của Mị Mị nhà chúng em, cô ta còn hỏi vấn đề như vậy, hơn nữa Doãn Cách Tử đi rồi, còn nói cái gì vì sao Du Phong không đi cùng cô ta, hừ, cô ta trả tiền vé máy bay à!” Tiêu Quý ngắm nghía ngón tay thon dài của Mễ Tu, tức tối nói.
“Vả lại, ai không nhìn ra người Doãn Cách Tử thích chính là anh chứ!”
Bàn tay vuốt ve mái tóc dừng lại, Mễ Tu ngước mắt nhìn cô, ánh mắt trầm xuống, véo mũi cô hỏi: “Em nói cái gì?”
“Em nói ai không nhìn ra người Tiêu Quý thích chính là Mễ Tu chứ!” Tiêu Quý thì thầm nói.
Mễ Tu buông tay, sờ hai má cô, nói: “Ngoan.”
“Nhưng sao em cảm thấy ở sân bay Doãn Cách Tử ôm anh lâu hơn người khác nhỉ?” Trong nháy mắt, Tiêu Quý hỏi.
Mễ Tu nhíu mày, lại chìa ra bàn tay ác ma.
Tiêu Quý mau chóng vươn tay che mũi.
Mễ Tu cúi người hôn lên môi cô, mút thật mạnh, rồi thoáng tách ra một chút, hơi thở nóng rực, nói: “Đừng nghĩ đến những chuyện vô ích, suy nghĩ một chút ngày mai sẽ làm gì đi.”
“Ngày mai làm gì chứ?” Tiêu Quý chậm rãi lặp lại, xoa môi Mễ Tu nói ra từng chữ.
Đôi mắt Mễ Tu trở nên sâu thẳm, âm thanh trầm thấp, khàn khàn: “Ngày mai là lễ tình nhân.”
“Lễ tình nhân à…” Tiêu Quý thì thào nói nhỏ, tia sáng trong mắt như nước, chăm chú nhìn ánh mắt sâu thẳm dịu dàng trước mặt cô. Cô và Mễ Tu tuy rằng đã yêu nhau nhiều năm, nhưng chưa bao giờ trải qua một lễ tình nhân đúng nghĩa, lúc vừa bắt đầu là bởi vì còn nhỏ, hoàn toàn không có dáng vẻ của người yêu, sau đó bởi vì thi vào trường cao đẳng, hai người đều bận rộn ôn tập thi cử, càng không có thời gian nghĩ đến tình yêu trai gái, rồi sau đó Mễ Tu lên đại học, cô chuẩn bị học lại, tinh thần áp lực lớn, cho dù là cô hay là Mễ Tu, mỗi ngày đều suy nghĩ làm sao cô có thể thi đậu đại học B, lễ tình nhân gì đó chỉ là mây bay trên trời. Bây giờ ngẫm lại, cô và Mễ Tu đã ở bên nhau bảy năm trời, ngay cả thất niên chi dương cũng tới rồi, nhưng còn chưa trải qua một lễ tình nhân, quả thật khiến người ta thổn thức.
Tiêu Quý vươn tay ôm cổ Mễ Tu, đôi môi kề sát anh, nói từng chữ một: “Ngày mai anh phải cùng em đi dạo phố, mua hoa hồng tặng em, mua quà tình nhân, còn nữa, cái gì cũng phải nghe lời em!”
Đồng tử đen láy chợt loé, Mễ Tu nhẹ giọng đáp: “Được, đều nghe lời em, nhưng mà, bây giờ em phải nghe lời anh, ngoan ngoãn nhắm mắt lại…” Anh vươn đầu lưỡi, chầm chậm khiêu khích chiếc lưỡi đinh hương mê người kia, môi lưỡi quấn quýt, dây dưa với nhau.
Du Phong kéo Mị Mị vào phòng, hai tay nắm bờ vai cô, anh ta cúi người nhìn cô, đồng tử sâu thẳm phức tạp. Từ lúc cô