Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2763 lượt.
n thiên nga lần lượt nối đuôi nhau ra đi, anh thường xuyên có những hành động vượt ngưỡng của một người bình thường. Anh còn trẻ, đời vẫn còn dài, Lâm Sỹ Diên không khi vọng cuộc đời anh sẽ hoang phế từ đây, cứ để anh học một chút gì đó, cho dù sau này có thể ra khỏi Nhị viện hay không thì cũng không đến nỗi bị coi là lãng phí thời gian. Ba năm sau, Đỗ Trường Phong công thành danh toại trở về nước, việc đầu tiên anh làm là lập tức chạy về sân sau xem hai cây trúc thế nào, anh giật mình, hai cây trúc ngày nào giờ đã mọc thành cả một rừng trúc, thế nhưng anh vẫn nhận ra được “Diệp Quán Thanh” và “cô bé” ngay từ cái nhìn đầu tiên, bởi Lâm Nhiên sợ anh không nhận ra được nên đã cẩn thận khắc chữ lên hai thân cây trúc ấy từ trước đó khá lâu. Sau này, khi mở rộng khu Ngọa hổ sơn trang, anh kiên quyết trồng thật nhiều trúc bên cạnh rừng trúc đó, dần dần trúc mọc rộng ra với quy mô như bây giờ.
Thư Mạn vừa bước ra khỏi sân sau liền ngạc nhiên đến trợn tròn hai mắt, rừng trúc lớn quá, lại là rừng trúc trong màn tuyết! Cái mùi thơm lành lạnh trong không khí, cái mùi thơm ấy chính là mùi của trúc, tràn vào trong ruột gan, tinh thần cô sảng khoái dễ chịu vô cùng. Thư Mạn xoa xoa từng thân cây trúc thẳng tắp, lay lay cái thân cây, rồi cố gắng chạy ra xa thật nhanh, tuyết rơi xuống như mưa, thật là thú vị. Bỗng nhiên cô phát hiện trên hai thân cây trúc có khắc chữ, một cây khác chữ “Diệp Quán Thanh”, một cây khắc “cô bé”.
“Diệp Quán Thanh? Cô bé?” Cô vừa đọc thầm vừa nghĩ ngợi…
“Em đứng ở đây làm gì?”
“…”
“Làm thế nào mà cô tìm được hai cây trúc này vậy?”
“…”
“Em đang nghĩ gì vậy? Tại sao lại thẫn thờ ra như vậy?”
Không biết Đỗ Trường Phong đã đứng ngay sau lưng cô tự bao giờ, bàn tay anh đặt lên bàn tay cô, nắm lấy tay cô, xoa xoa lên chữ “cô bé”, hơi thở anh ấm áp phả bên tai, mùi của thực vật và thuốc lá: “Đã nhớ ra rồi phải không? Cô bé, em đoán xem “cô bé” ở đây là ai? Hồi nhỏ có ai gọi em là cô bé không?”
“Có chứ, rất nhiều người từng gọi như thế.” Thư Mạn rụt tay lại nhưng vẫn bị anh nắm chặt lấy.
“Có lần nào mà ấn tượng rất sâu sắc không, hoặc là một người không quen biết nào đó gọi em như vậy.” Thư Mạn bối rối, gã này vẫn thật lôi thôi.
“Vậy làm sao mà tôi nhớ được?”
“Tại sao lại không nhớ chứ? Tại sao cùng là một kí ức cả, mà có người thì quên sạch sành sanh, có người thì khắc cốt ghi tâm cơ chứ?” Đỗ Trường Phong xoay người cô lại, giờ cô mới nhìn thấy anh đã thay một chiếc áo khoác len màu sanh thẫm, thắt một chiếc khăn kẻ ô màu lam, nhìn mặt anh là biết chắc anh vừa rửa mặt xong, cô nhận thấy mùi kem dưỡng da rất dễ chịu, nhưng khi nhìn vào đôi mắt anh, nhìn thẳng vào mắt anh ở khoảng cách gần như thế này, Thư Mạn thấy rõ tim mình đập nhanh khủng khiếp, trong lòng cô như có cảm giác đã từng gặp anh ở đâu đó rồi mà không thể nhớ ra.
Rốt cuộc là cô đã từng gặp anh ở đâu? Không phải trong hôn lễ của Lâm Nhiên, nhất định cô đã từng gặp anh ở một nơi nào đó khác, khuôn mặt ấy, lặng lẽ dâng trào lên trong biển lòng phẳng lặng, rồi lại chìm xuống… “Tôi đã từng gặp anh, có phải tôi đã từng gặp anh từ rất lâu về trước, đúng không?” Bỗng nhiên cô hỏi, chỉ một câu nói như thế thôi mà đôi mắt anh bỗng sáng bừng lên, như có một ánh sáng khác thường lóe lên: “Em đã nhớ ra rồi sao?”
Thư Mạn lắc đầu: “Không nhớ ra được, nhưng chắc chắn là đã từng gặp.”
“Ồ…” Anh thở dài, nhìn cô đầy thất vọng, “Em không hiểu lòng tôi,em không nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tôi không trách em, ai bảo tôi không phải là người chi phối kí ức ngày xưa của em kia chứ. Nhưng em phải giao tương lai của em cho tôi, ông trời không cho em thời gian, tôi sẽ đòi ông trời, tôi sẽ lấy quãng đời còn lại của mình để làm điều đó…” Ánh mắt anh trở nên u ám, lặng thinh một lúc, rồi đột nhiên cười, “Không nhớ ra được thì thôi, tôi dẫn em lên tháp ngắm cảnh tuyết vậy.” Anh che giấu tâm trạng thất vọng của mình, dắt tay cô đi, bàn tay anh to và ấm khiến Thư Mạn dù có không muốn anh dắt tay mình cũng không nỡ buông, “Không thèm đeo găng tay vào đã ra ngoài rồi, tay em cóng hết cả rồi này.” Anh nắm chặt tay cô nói.
Anh cứ dắt tay cô như thế đi qua những khoảng sân, những bức tường, những gian phòng, những cây hoa mai đậm sắc màu cổ kính…
Cứ như thể bản thân đã vượt qua kẽ hở không gian và thời gian, Thư Mạn nhớ lại ngày xưa đã lâu, lâu lắm rồi, Lâm Nhiên cũng từng dắt tay cô thế này, hai người bước đi giữa khu rừng sau nhà anh, lá khô rụng đầy mặt đất, giẫm chân lên nghe rõ tiếng xào xạc xào xạc. Năm đó cô mới mười sáu tuổi, trong tim như có con hươu con nhảy vào trong vậy, cứ đập loạn xạ không ngừng. Khi đó cô đi nhanh lắm, tay nắm chặt lấy cánh tay Lâm Nhiên, mặt nóng bừng, tim ấm áp, bụng nghĩ như thế này thật tốt biết bao, bởi vào đúng lúc tuổi xuân như hoa nở mình lại gặp được một con người tốt như thế. Cô chưa bao giờ hỏi Lâm Nhiên rằng có phải ngay từ khi đó anh đã muốn dắt tay cô đi hết cuộc đời này hay không.
Cô không đoán được rõ lòng anh, nhưng vẫn yên tâm.
Bởi vì cô tin rằng