Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2761 lượt.

t. Anh mua về cả đống sách vở tài liệu pháp luật dày ú ụ, hễ có thời gian là bỏ ra nghiên cứu, nhưng có lúc anh đã nghĩ, cho dù có phục thù được thì mọi việc sẽ ra sao? Người mất nhà tan, anh còn có gì trong tay? Hai mươi mấy năm tuổi đầu, vừa mới bước vào đời đã không còn có hi vọng gì, cuộc đời anh đã rơi xuống vực thẳm sâu hun hút, sâu mãi mãi không chạm tới đáy.
Anh ngỡ rằng cuối cùng cuộc đời anh cũng đã trải qua những ngày đen tối. Ngoài mẹ ra, anh cứ tưởng trên thế gian này sẽ chẳng còn thứ gì đáng để anh lưu luyến. Mãi cho đến một ngày anh gặp được cô, mọi thứ dường như đã thay đổi ngay trong giây phút đó…
Căn nhà cũ ở Ly Thành phải bán đi, vốn dĩ anh định đến thanh lý đồ đạc, cũng không biết có phải là sự sắp xếp mơ hồ của tạo hóa hay không mà bỗng nhiên anh lại quyết định đến căn nhà của họ Lâm trên phố Tử Đằng xem thế nào. Khi đó Quán Thanh đã mất được bốn năm, ông già Lâm kia cũng đã về nước định cư, anh băn khoăn, với tội lớn tày đình như thế mà ông ta còn dám quay về sao? Phố Tử Đằng nằm ở khu phía Nam Ly Thành, hợp với một con phố khác là phố Đào Lý thành hình số “7”. Mặc dù đã sống ở Ly Thành nhiều năm nhưng anh rất ít đến khu này, cũng bởi những người sống đều thuộc hàng giàu có sang trọng, đều là những người có thân thế cả, nhà họ Lâm chính là một trong số đó. Nhà Thư Khang lại nằm ngay trên phố Đào Lý, cả hai đều là những danh gia vọng tộc nhất nhì ở đây.
Khuôn viên nhà họ Lâm ẩn mình trong hàng cây xanh trên phố Tử Đằng, khi đó Diệp Quán Ngữ chần chừ trước cổng, nhìn qua cánh cổng hoa sắt, anh thấy một thiếu nữ đang đứng dưới gốc cây hương Chương trong sân, trạc mười lăm mười sáu tuổi, khóc thút tha thút thít. Người con gái đó mặt chiếc áo len màu vàng tơ, váy màu trắng, đứng thẳng lưng, cúi đầu trông thật đẹp, mái tóc dài chia làm hai bên buông xuống trước ngực, lá cây rụng xuống bay nhẹ trong gió, rơi xuống người cô. Dưới chân cô cũng là một lớp lá rụng dày, ánh hoàng hôn chiếu nghiêng trên người cô, nhuộm khắp người cô một màu vàng đẹp đến mê lòng, gió thổi tà váy cô tung bay, để lộ bắp chân như khúc ngó sen, cảnh tượng đó đẹp khiến người ta nghẹt thở.
Quả thật giây phút đó Diệp Quán Ngữ mới cảm nhận được như thế nào là nghẹt thở.
Không lâu sau trong nhà có một người thanh niên đi ra, đó chính là Lâm Nhiên! Bốn năm không gặp, anh gầy đi nhiều, càng thể hiện rõ khí chất nho nhã thanh tao thật siêu phàm thoát tục. Nghe nói suốt bốn năm nay, phần lớn thời gian anh đi biểu diễn khắp nơi trên thế giới, càng ngày càng có tên tuổi, trên báo thường xuyên xuất hiện những bài phỏng vấn anh. Mỗi lần thấy tin tức về anh, Diệp Quán Ngữ đều tức tốc giở ra xem, điều này không có nghĩa là anh đang trốn tránh, ngược lại, anh chú ý đến mọi động thái của từng người nhà họ Lâm, đương nhiên là cũng chú ý đến Lâm Nhiên, nhưng sự chú ý của anh đối với Lâm Nhiên lại khác với những người khác, còn cụ thể khác ở chỗ nào thì anh lại không hề muốn nghĩ ngợi nhiều. Cũng ví như giây phút anh nhìn thấy Lâm Nhiên đi từ trong nhà ra, anh bỗng xúc động đến nỗi toàn thân phát run lên, lòng anh rối như tơ vò, bối rối không yên, nhưng lại không dám nhìn thẳng Lâm Nhiên. Bốn năm về trước, trong một đêm cuối thu, tiếng khóc của Lâm Nhiên dưới gốc cây hoa quế bỗng như dội ùa về bên tai anh.
Những chuyện của quá khứ xa xưa như gió thổi vù lướt qua, đã quay lưng đi là xa cách tận chân trời.
Diệp Quán Ngữ nín thở, chỉ sợ Lâm Nhiên phát hiện ra sự tồn tại của anh ở đấy. Anh thấy Lâm Nhiên ngồi trên xích đu dưới gốc cây, ung dung vắt chân lên, hỏi người con gái kia: “Đã hiểu ra chưa, đã biết vì sao mình chơi đàn chưa tốt hay chưa?”
Thiếu nữ sợ sệt liếc nhìn Lâm Nhiên một cái, gật đầu.
“Vậy em nói tôi nghe xem, sao lại chơi đàn chưa hay?” Lâm Nhiên vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lại rất hiền dịu, nhẹ nhàng rớt xuống khuôn mặt cô như thể đang dò la, mà cũng như thể đang ngắm nhìn tán thưởng khuôn mặt ấy.
“Em, em đã không tập trung ạ.” Người thiếu nữ ấy trả lời.
“Không tập trung? Sao lại không tập trung? Nói!”
“Em muốn đi xem ‘Hồng trần cuồn cuộn’, có Lâm Thanh Hà diễn, em đã hẹn với bạn là sẽ đi xem rồi…”
Lâm Nhiên nghe vậy thì buồn cười lắm, nhưng lại kiềm chế bản thân không được cười, anh nói: “Bạn nào hẹn em, con trai hay con gái?”
“Có cả con trai, cũng có cả con gái nữa.”
“Giỏi lắm, mới tí tuổi đầu mà đã biết hẹn hò với bạn trai rồi đấy!” Lâm Nhiên vung vẩy một chiếc thước bằng thép trong tay, dáng vẻ như sắp cốc vào đầu cô, “Muốn đi xem phim sao không nói với tôi? Tôi không thể đưa em đi sao?”
Thiếu nữ liếc trộm anh một cái, không dám mở lời.
Lâm Nhiên khẽ đằng hắng một tiếng, tiếp tục ra vẻ nghiêm nghị, nhưng lại không kìm được, cầm tay cô, kéo cánh tay cô hỏi, thái độ ra vẻ nghiêm túc: “Bộ phim đó…có hay không?”
“Hay, hay lắm, bạn em xem rồi đều nói rất hay!” Lần này thiếu nữ không im lặng nữa, gật đầu lia lịa, rồi lại nhanh chóng nhận ra bản thân hình như đã thất lễ, vội vàng lẽ lưỡi, cuối đầu cười bẽn lẽn.
“Em còn cười hả, nhóc này!” Lâm Nhiên