Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.
anh nhất định sẽ dắt tay cô đi qua tất cả những ngày xuân hạ thu đông. Chưa bao giờ cô nghi ngờ điều đó. Và lúc này đây, Thư Mạn lại một lần nữa được một người đàn ông khác nắm chặt tay cô, dắt cô bước nhanh về phía trước, một lần nữa cô lại thấy trống ngực mình đánh thình thình, , như thể họ chưa bao giờ xa nhau, họ vẫn luôn dắt tay nhau đi về phía trước, biết rõ là người ngày xưa dắt tay cô đi đã không còn trên đời nữa nhưng sự ấm áp của bàn tay người đó lại truyền đến lòng bàn tay cô thông qua người đàn ông bên cạnh cô lúc này đây. Sự luân chuyển của không gian và thời gian nằm ngay trong lòng bàn tay.
Hình bóng một ai đó trong tim cứ dần hiện lên ngày một rõ ràng hơn. Cô cố gắng nhớ và gắn kết nhưng vẫn không nhìn rõ được. Anh cứ dắt tay cô như thế đi thẳng đến bờ hồ, giờ cô mới được anh kéo về với thực tại. Mặt hồ sáng như gương phản chiếu cả tuyết trắng bên bờ trong chẳng khác gì cảnh tiên vậy, bóng cô và bóng anh phẩn chiếu thật rõ trên mặt hồ.
“Ngày xưa trên hồ này có hai con thiên nga, lông trắng tinh, vóc dáng đẹp đẽ, tiếng kêu rung động lòng người…”
“Chúng là một đôi tình nhân, như hình với bóng, tự do tự tại hưởng thụ tình yêu của chúng trên mặt hồ này, cho dù một con đang bay thì con còn lại cũng sẽ bơi trên hồ ngắm nhìn say đắm…”
“Mỗi ngày tôi được nhìn thấy chúng, lòng rất mãn nguyện, vì tôi đã gửi gắm tình cảm của mình vào trong hình hài của chúng, chúng yêu nhau hạnh phúc như vậy mà tôi thấy như thể mình cũng đang yêu. Mỗi ngày khi mở mắt ra, việc đầu tiên tôi làm là tìm kiếm hình bóng trắng tinh ấy, đời này kiếp này, lần đầu tiên tôi biết yêu… Tất cả mọi người đều cho rằng tôi đang yêu một con thiên nga, nhưng chỉ một mình tôi mới biết, người tôi yêu trong trái tim mình là ai…”
“Tôi gọi con thiên nga mái ấy là “cô bé”, cũng chính là tình yêu của tôi.”
“Con thiên nga trống chết trước ấy, tôi gọi nó là “Diệp Quán Thanh”, là người mà tôi thấy có lỗi với anh ta nhất trong cuộc đời này, và đến bây giờ tôi vẫn đang phải chuộc tội vì điều đó… Sau khi ‘Diệp Quán Thanh’ chết, ‘cô bé’ kêu suốt cả đêm liền, tiếng kêu như tiếng kèn phát lệnh vừa vang dội lại vừa sầu thương, đâm thấu trái tim tôi, không lâu sau, ‘cô bé’ cũng chết nốt.”
“Tôi chôn chúng ở sân sau nhà, trồng hai cây trúc ở đó làm kí hiệu, sau khi tôi đi Nhật du học Lâm Nhiên đã đích thân khắc tên chúng lên thân cây, thực ra cho dù không khắc lên thì tôi cũng có thể vừa nhìn qua là đã nhận ra… Nhưng “cô ấy” lại không nhận ra tôi…”
“Tôi đứng ngay bên cạnh “cô ấy” mà “cô ấy” cũng không nhận ra…”
…
Đỗ Trường Phong liến thoắng một thôi một hồi với Thư Mạn những chuyện này, ánh mắt lấp lánh, nhìn thẳng vào cô. Thư Mạn cảm thấy ánh mắt anh thật kì lạ, dường như ngụ ý chắc chắn rằng cô chính là con thiên nga ấy.
Cái gọi là tòa tháp mà anh nói đến ấy nằm ngay trong tận rừng sâu, ở ngoài nhìn vào thì giống một lô-cốt kiên cố đâm thẳng lên tận mây xanh, hình dáng thì tương tự với những tháp phát của đài truyền hình, chỉ có điều tháp phát đài truyền hình thường được dựng bằng sắt thép, còn tháp này được xây bằng đá hoa cương. Thư Mạn đứng dưới chân tháp nghển cổ lên nhìn một lúc lâu, cô băn khoăn không biết xây tòa tháp cao thế này để làm gì?
Vào đến bên trong tháp, cầu thang ngoằn ngoèo uyển chuyển hình xoắn ốc đi lên khiến Thư Mạn vừa nhìn đã muốn hoa cả mắt. Đỗ Trường Phong nhìn Thư Mạn nói: “Đừng có nghển cổ lên như thế nữa, không mệt à, em cũng đâu phải thiên nga cơ chứ.”
Thư Mạn lườm anh một cái, hất tay anh ra, bực dọc: “Tự tôi có thể đi được.”
“Tôi chỉ lo em sợ độ cao thôi.” Bỗng nhiên anh lại trở nên hiền hòa.
“Tôi…Tôi không sợ độ cao…” Thư Mạn ngang bướng nói.
Nhưng câu nói ấy đích thị chỉ là gạt mình gạt người, bởi mới leo chưa được phần ba quãng đường, chân cô đã bắt đầu bủn rủn, tay bám chặt lấy lan can sắt, một mực không dám nhìn xuống dưới. Đỗ Trường Phong bước đi đằng trước cô, dường như cũng liệu được điều đó, anh quay người lại, đứng từ trên cao nhìn xuống chỗ cô, cố ý dọa cô sợ: “Đừng có nhìn xuống phía dưới, nếu không rất dễ trượt chân đấy.”
Nghe vậy Thư Mạn không chỉ bủn rủn hết chân tay mà cả người cũng run bắn lên.
Đỗ Trường Phong bật cười, khuôn mặt khôi ngô được chiếu rọi dưới ánh đèn trông như một hoàng tử của tòa tháp cổ nằm sâu trong rừng như trong truyện cổ tích. Không, phải là một vị vua mới đúng, anh chính là chủ nhân của “thành cổ” này, đứng ở trên cao, trông anh như một thiên thần vậy. Anh chìa cánh tay về phía cô, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Thư Mạn do dự một chốc rồi cũng run rẩy chìa bàn tay lạnh băng của mình về phía anh.
Anh nắm chặt tay cô, bước xuống vài bước, rồi lại buông ra, đưa cánh tay quàng qua vai cô, nói nghe mới hay làm sao: “Thế này thì cho dù có bị rơi xuống, cô cũng còn có thứ làm đệm lưng cho.”
“Có mà tôi đệm lưng cho anh thì có.” Thư Mạn có vẻ cũng chẳng mấy thiện cảm, cô muốn vùng ra nhưng lại không dám động tĩnh gì, cảm giác rất dễ bị mất thăng bằng.
Cầu thang xoắn ốc vẫn cứ ngoằn ngoèo nối tiếp lên trên cao. <