The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2758 lượt.

nắm cánh tay cô, thuận đà kéo cô đến ngồi trên chiếc xích đu bên cạnh mình, nắm vai cô nói, “Muốn xem phim, chỉ có một cách, là chơi bản nhạc đó thật hay cho đến khi tôi cảm thấy hài lòng, nếu không thì em đứng đến khi trời tối cho tôi, nghe chưa?”
“Nghe…nghe rõ rồi ạ.” Thiếu nữ hé môi nở nụ cười, khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, chiếc cằm với những đường nét tuyệt đẹp ấy khiến Diệp Quán Ngữ đang đứng ngoài cổng sắt say mê gần như quên mất mình đang ở đâu. Gần như là sau khi trốn trở về Đồng Thành, đêm nào anh cũng thao thức không ngủ được. Số phận thật kì lạ! Trên bàn cờ của số phận, dường như sự gặp gỡ tình cờ hay gặp lại nhau đều như đã được sắp xếp từ trước rồi, thực ra Diệp Quán Ngữ đã gặp người con gái đó từ rất lâu, lâu lắm rồi, anh ngầm biết rằng, cuộc đời anh đã định sẵn là sẽ vì người con gái này mà thay đổi. Suốt mấy ngày trời, anh cứ như thể uống nhầm thuốc mê thuốc lú, toàn thân mơ hồ chếnh choáng. Từ đó trở đi, anh thường xuyên ẩn hiện gần nhà họ Lâm, nhanh chóng dò la được tên của cô là Thư Mạn, chính là con gái nhà họ Thư, cô em gái mà Thư Khang từng nhắc đến!
Chuyện đời lắm khi thay đổi, nhưng không thể nào đoán trước được. Diệp Quán Ngữ như người mê muội và như bị lún sâu vào trong đó. Anh dò la rõ được thời gian mỗi ngày cô đến nhà họ Lâm học đàn, tuyến xe buýt cô đi, tuyến phố cô qua và chờ đợi từ phía xa… Đó quả là một cô gái rất tinh nghịch, đi bộ trên đường không bao giờ có luật lệ gì cả, thích mua hạt dẻ xào đường bên lề phố, thích trèo hàng rào sang nhà hàng xóm trộm hoa cúc, thích đứng trước cửa sổ bếp của tiệm bánh ngọt mà chảy nước miếng, thích chặn những đứa trẻ tan học về, đòi chơi đá cầu cùng chúng…
Thực tế, gần như tháng nào Diệp Quán Ngữ cũng phải lén trở về Ly Thành, không chỉ để thăm người con gái đó mà còn là để thầm theo dõi kẻ ác ma giết người ấy. Một cánh cổng cũ nát của bệnh viện tâm thần vốn không đủ sức nhốt thằng khốn ấy, hắn ta thường xuyên chạy ra ngoài, lượn lờ khắp phố xá, như một người không có việc gì để làm vậy. Mỗi lần nhìn thấy hắn, Diệp Quán Ngữ chỉ tức không thể xông đến cho hắn mấy quả đấm. Nhưng anh đã nhận nhịn được, anh biết mình sức mỏng thế cô, trước khi chưa tích lũy được đủ mạnh thì đừng mong đến chuyện trừng trị hắn theo pháp luật. Nhưng anh đã phát hiện ra một bí mật: Đỗ Trường Phong cũng đang ngầm theo dõi Thư Mạn!
Điều này khiến Diệp Quán Ngữ cảm thấy bất ngờ, gã đó chú ý đến Thư Mạn từ bao giờ? Anh phát hiện hắn thường xuyên trốn trước cổng nhà Thư Mạn, nhìn ánh đèn trong phòng cô tắt đi mà như say như đắm…
Bỗng nhiên nhớ đến bữa tiệc sinh nhật của Đỗ Trường Phong nhiều năm về trước, mọi người vui vẻ náo nhiệt trong căn hộ nhà họ Lâm trên phố Thúy Hà, mọi người gợi chuyện tranh làm con rể nhà họ Thư, những người khác đều chọn em gái lớn là Thư Tần, duy chỉ có anh và Đỗ Trường Phong chọn cô em gái thứ hai.
Hóa ra là vây, hóa ra tất cả đều là ván cờ sắp xếp sẵn của số phận.
Rất nhiều ngày sau đó, Diệp Quán Ngữ không thể nào bình tĩnh được.
Anh hoảng hốt nhận thấy rằng, mối giằng xé giữa anh và Đỗ Trường Phong không chỉ là cái chết của Quán Thanh mà còn là cô con gái thứ hai nhà họ Thư, cô gái có gương mặt thuần khiết như thiên thần ấy sẽ khiến mối thù hận giữa hai người càng thêm sâu sắc. Anh thề, anh nhất định phải giành lấy Thư Mạn trước mặt thằng điên đó! Nhưng anh dựa vào cái gì để giành giật chứ? Hồi đó cuộc sống của anh và mẹ đã có chút cải thiện dù anh đã làm việc chăm chỉ nhưng vẫn không được khởi sắc lắm, đừng nói là kiện tụng, ngay cả việc chữa bệnh cho mẹ đã khiên anh lực bất tòng tâm. Hai bàn tay trắng, làm sao anh có thể có được những thứ mà anh mong muốn? Huống hồ, cô gái đó không hề quen biết anh, thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của anh… Diệp Quán Ngữ vì vậy mà đâm buồn bực không vui, chỉ thấy tiền đồ mờ mịt, không tìm đâu thấy lối thoát, anh bắt đầu uống nhiều rượu, thường xuyên say xỉn, bắt đầu đêm không về nhà lêu lổng khắp đường phố…
Một buổi chiều tà, hoàng hôn đỏ như máu, anh lêu lổng bên ngoài và trở về nhà, vừa bước vào cửa đập vào mắt đã thấy có người vào nhà mình. Anh giật bắn mình, người kia cũng giật thót tim, đó là một người đàn ông trung niên mặc đồ Tây, đeo cặp kính gọng vàng, rất phong độ nho nhã. Người đó chính là ông bố quyền năng không có gì là không thể của Đỗ Trường Phong! Lão có hóa thành tro anh cũng nhận ra!
“Ông đến nhà tôi làm gì?” Diệp Quán Ngữ lạnh lùng đứng chặn trước cửa. Lâm Sỹ Diên thái độ rất ôn hòa, cười nói với anh: “Không có gì, bác đến đem chút đồ ăn cho mẹ cháu tẩm bổ bồi dưỡng sức khỏe thôi.”
“Lương tâm cắn rứt phải không?” Diệp Quán Ngữ nhìn sát mặt đối phương, lạnh lùng cười nói.
Lâm Sỹ Diên cố che giấu sự bứt rứt khó chịu của mình, thái độ ra vẻ rất thành khẩn, mở miệng ra lại gọi anh là “Tiểu Diệp”, quả là một tên ngụy quân tử đích thực: “Tiểu Diệp, bác đã về nước định cư hơn nửa năm rồi, vẫn luôn muốn đến thăm gia đình chau, dò hỏi khó khăn lắm mới biết cháu ở đây. Cháu và mẹ sao lại sống ở đây được?” Lâm Sỹ Diên vắt tay sau lưng dạo bước