Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2753 lượt.
nhưng những lời anh nói lại khiến Thư Mạn thấy lạnh sống lưng: “Tiểu Mạn, có thể em không biết rằng, ngọn nguồn câu chuyện giữa tôi và anh ta còn sâu xa hơn, mười mấy năm về trước đã quen biết nhau rồi, nhất cử nhất động của anh ta tôi đều rõ như lòng bàn tay… Những năm qua, anh ta đã làm những gì, đã đi những đâu, đã kết giao với những người nào, kể kẻ việc…đã từng yêu mấy người đàn bà, tôi đều biết hết. Tối hôm tuyết rơi em ở trong Ngọa hổ sơn trang, tôi nghĩ chắc anh ta có ý đồ với em, cứ đứng mãi bên ngoài cửa phòng em lưỡng lự, do dự đến tận sáng sớm, thật là một kẻ đáng thương…”
Thư Mạn bỗng giương to đôi mắt…
“Đừng cảm thấy kì lạ, không phải tôi đang giám sát em, mà là giám sát anh ta. Sao tôi giám sát anh ta, sau này em sẽ hiểu. Tôi biết rõ anh ta hơn bất cứ ai trên thế giới này. Anh ta thích cái gì, không thích cái gì, tôi đều thuộc như lòng bàn tay. Ví như anh ta đã từng rất thích một người con gái, để gửi gắm niềm thương nổi nhớ, thậm chí anh ta còn nuôi hai con thiên nga, anh ta gọi một con thiên nga là ‘cô bé’…Anh ta trằn trọc không ngủ vì người con gái đó, thường xuyên trốn đến gần nhà cô gái đó, lén lút ngắm nhìn cô ấy. Tôi biết rõ người con gái đó quan trọng thế nào với anh ta, sau khi con thiên nga tên ‘cô bé’ đó chết, anh ta cũng bệnh suýt chết…”
Có một cái gì đó sắc nhọn đâm vào tim Thư Mạn.
Khóe môi cô run lên, đầu óc mơ màng, dường như đã hiểu, mà cũng dường như không hiểu.
Diệp Quán Ngữ nhìn cô, ánh mắt sáng ngời, tiếp tục nói: “Tôi nghĩ ông trời cố tình sắp xếp như vậy, vì tôi biết người con gái ấy, hơn nữa còn bị lún sâu vào tình cảm với người đó. Bao năm qua, người con gái ấy vẫn luôn là giấc mộng đẹp nhất, thuần khiết nhất của tôi, mong ước của tôi đối với người con gái ấy cũng không kém anh ta chút nào… Trong lòng tôi rất rõ, chỉ cần có được người con gái ấy là tôi thắng được thằng điên đó. Nhưng không phải chỉ vì tôi muốn thắng anh ta, mà còn bởi tôi thật sự yêu người con gái đó, cho đến giờ, cô ấy là tình yêu duy nhất mà tôi muốn có trên đời này…”
“ Mỗi lúc tôi nói chuyện với cô ấy, tim tôi đều đập nhanh đến nỗi khiên tôi nghẹt thở; sau khi về nước, ngày nào tôi cũng đợi ở gần khu nhà cô ấy ở, chỉ mong được gặp cô ấy, được nhìn thấy bóng dáng cô ấy là tôi đã thấy mãn nguyện rồi. Tôi thuộc làu những thói quen sinh hoạt của cô ấy, từ cửa hàng tạp hóa cô ấy hay đến, công viên cô ấy hay ngồi cho đến bệnh viện cô ấy đến mỗi khi bị ốm, tôi đều thuộc hơn cả nhà mình. Khúc nhạc cô ấy thích đàn nhất, bộ quần áo cô ấy thích mặc nhất, loại dầu gội đầu cô ấy thích dùng nhất, nước đậu cô ấy thích uống nhất, tất cả tôi đều ghi khắc trong lòng, tôi không nhớ số tài khoản ngân hàng của mình, nhưng lại nhớ mỗi tuần ngày nào cô ấy sẽ ra ngoài, ngày nào đứng ngẩn ngơ trên ban công, ngày nào sẽ dạy lũ trẻ học đàn…”
“Trong lúc tôi bí mật theo sát cô ấy, tôi biết được rằng thằng điên đó cũng đang bí mật dò la cô ấy. Tối nào tôi cũng nhìn thấy thằng điên đó chần chừ do dự dưới nhà cô ấy, ngồi dưới gốc cây xoan hút thuốc cho đến tận nửa đêm, sau khi cô ấy ốm nhập viện, anh ta cũng ở bệnh viện cả đêm nhưng lại không dám lộ diện,tôi có thể hiểu được mâu thuẫn trong lòng anh ta, anh ta hận cô ấy, nhưng cũng yêu cô ấy… Tiểu Mạn, em có biết người con gái ấy là ai không?”
Bỗng chốc nước mắt cô tuôn trào. Cô chỉ cho rằng anh đang nói những lời điên loạn.
Cô vẫn luôn cho rằng, trên thế gian này ngoài Lâm Nhiên ra, sẽ chẳng còn ai thương nhớ cô đến vậy.
Nhưng trong chính giây phút này, cô đã thấy được đáp án của câu đố mà cô vẫn luôn mơ hồ không hiểu, cô thấy cô và anh đã từng quen biết, ánh mắt đau thương của anh khi nhìn cô, hóa ra tất cả đều không vô duyên vô cớ chút nào. Bao năm qua cô đã từ bỏ, đã thôi thương nhớ, luôn cho rằng mình sẽ không bao giờ đau lòng vì bất cứ ai nữa, nhưng trong giây phút này, trái tim cô lại nhói đau, tưởng như có cây kim nhỏ xíu nằm trong đó, mỗi lần đập lại khiến tim càng nhói buốt hơn.
“Em sao vậy, sao lại khóc?” Diệp Quán Ngữ đã uống hơi nhiều, anh thương hại đưa tay lên định lau nước mắt cho cô. Cô né sang một bên, tay anh hẫng giữa tầng không nhưng anh lại nhanh chóng bình tĩnh, anh mỉm cười, lấy một đĩa nem cuốn đặt trước mặt cô, “Này, ăn món này đi, nhất định em sẽ thích.” Anh chống cằm, ánh mắt như có vẻ dửng dưng, nhìn cô nói, “Đích thân tôi xuống bếp nấu đấy. lúc chiều trước khi em đến, tôi đã làm xong sẵn món này.”
Thư Mạn trợn tròn mắt, anh ta còn xuống cả bếp sao?
“Này, ăn thử đi.” Diệp Quán Ngữ gắp một chiếc nem để vào trong bát cô. Thư Mạn ngập ngừng, cắn thử một miếng nhỏ, chỉ một miếng nhỏ thôi, mà toàn thân cô như thể bị kích điện vậy, lưng cô thẳng dậy, đầu óc lẫn tứ chi không nhúc nhích được… Cái mùi vị này, chẳng phải chính là mùi vị hồi nhỏ cô đã được nếm trên phố Thúy Hà sao?
Diệp Quán Ngữ như thỏa lòng mong ước, nhìn miệng cô co giật mạnh, anh nhìn cô, vẻ mặt rất bình tĩnh, chỉ nhìn cô, không nói năng gì.
Bởi vì anh biết có nói gì cũng không có tác dụng lấn át được mùi vị của chiếc nem cuốn đó đế