Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2752 lượt.
ty đến chỗ đối diện với chúng ta rồi, rõ ràng là muốn chính thức tuyên chiến với chúng ta! Nếu đợi tiếp, chỉ sợ nó sẽ mang luôn cả bàn làm việc đến đặt ở cái tòa nhà này thôi.”
Đối diện bên kia đường là tòa nhà cao nhất Ly Thành, tòa nhà Mạo Nghiệp, chưa khánh thành được bao lâu. Vài ngày trước, Diệp Quán Ngữ chuyển trụ sở công ty từ Đồng Thành về đó. Ngày mừng tân gia, có rất nhiều lãnh đạo thành phố đến dự, những người có danh có tiếng hàng đầu giới kinh doanh Ly Thành cũng gửi lẵng hoa đến tặng, bày tỏ lời chúc mừng. Diệp Quán Ngữ cũng chu đáo không vừa, phái người đi gửi hai thiệp mời đến tòa nhà Chấn Á, kính mời hai bố con nhà họ Lâm đến dự tiệc.
Đương nhiên Lâm Sỹ Diên cũng không để mất phong độ được, ông và con trai Lâm Hy cùng đến chúc mừng. Câu đầu tiên Diệp Quán Ngữ nói khi nhìn thấy Lâm Sỹ Diên là: “Quả nhiên duyên phận giữa chúng ta không hề nông cạn chút nào, giờ ta lại là hàng xóm của nhau rồi.”
Lâm Sỹ Diên tức đến nỗi vừa về nhà đã quát mắng Lâm Hy: “Con nhìn người ta xem, mới chỉ có mười mấy nắm mà đã có thể làm hàng xóm với Lâm thị chúng ta rồi! Con nhìn lại bản thân mình đi, ngay đến cái cổ phần cũng không thu về được, chỉ sợ không quá mấy ngày nữa ngay cả cái giang sơn này cũng đổi họ mất thôi! Thật là không biết cả ngày, từ sáng đến tối con làm những việc gì nữa!”
Lúc này, Lâm Sỹ Diên tức giận nhưng không chỉ xoáy một chỗ, lại quở trách Lâm Hy: “Ta thực rất ngưỡng mộ Diệp Đại Long, xuất thân là nông dân nhưng lại nuôi được đứa con giỏi giang như Diệp Quán Ngữ! Năm đó trên phố Thúy Hà, Diệp Đại Long đẩy xe hàng bán sức lao động, hai thằng con trai ông ấy mỗi tối còn phải phụ giúp bố mẹ sắp hàng bán đồ ăn đêm, nhưng học tập bài vở vẫn đứng đầu lớp. Trong khi đó, anh em các con thì đang làm gì chứ? Không nghỉ dưỡng ở Hawai thì lại trượt tuyết ở Thụy Điển, cuộc sống mà các con có được, sự giáo dục mà các con được hưởng, anh em nhà họ Diệp có nằm mơ cũng chẳng dám. Nhưng bây giờ thì sao? Người ta chả sắp làm tổ trên đầu chúng ta rồi đấy! Con thử nói xem, con có xứng đáng với những gì ta đào tạo cho con bao nhiêu năm qua không?”
Lâm Hy chỉ có thể nhẫn nhịn: “Bố, con sẽ cố gắng hết sức…”
Lâm Sỹ Diên lạnh lùng hất mũi: “Cố gắng hết sức? Con đã cố gắng hết sức rồi sao? Đừng tưởng rằng ta không biết, cả ngày suốt từ sáng đến tối con trốn dưới tầng hầm của bệnh viện, Uyển Thanh nói con thường xuyên sáng sớm mới về nhà, con đang làm cái gì vậy?”
“Con đang nghiên cứu.”
“Nghiên cứu?” Lâm Sỹ Diên gõ bàn, thái độ khinh thường, “Chi bằng con nên nghiên cứu xem làm thế nào để sinh thêm một suất đinh cho nhà họ Lâm đi thì hơn. Cưới cô vợ như hoa như ngọc về mà để trưng bày thế à, con muốn nhà họ Lâm này tuyệt hậu hay sao? Suốt ngày chuyển đi chuyển lại mấy cái ống thí nghiệm, thiết bị dụng cụ, chuột thí nghiệm, thế là con có thể giữ được gia nghiệp nhà họ Lâm hay sao? Nhà họ Lâm có thể đông con nhiều cháu, đời đời hưng vượng được hay sao?”
“Bố, chúng con còn trẻ, chuyện con cái có thể muộn một hai năm sau cũng được.” Lâm Nhiên chống cự yếu ớt.
Lâm Sỹ Diên lại hất mũi lạnh lùng: “Một hai năm nữa? Ta chỉ sợ cái mạng ta nó không sống được lâu đến thế! Bác con chết không được rõ ràng, biết đâu một ngày nào đó lại đến lượt lão già này? Ta đã không ôm kỳ vọng quá lớn ở con nữa rồi, nếu con có thể sinh thêm một suất đinh cho nhà họ Lâm trước khi ta hấp hối thì ta có thể yên tâm nhắm mắt được rồi…”
…
Trời đã tối, Lâm Hy vẫn ở trong phòng làm việc. Buổi sáng nghe lời bố dạy bảo, cả buổi chiều anh hầu như cũng không ra khỏi phòng làm việc. Luôn luôn khao khát khi mình đã trở nên mạnh mẽ giỏi giang sẽ có được sự công nhận của bố, anh tự nhận mình đã có gắng hết sức rồi, chuyện gì cũng thuận theo ý của bố mà làm, nhưng kết quả thì sao? Cho dù anh có làm thế nào, làm tốt ra sao, rốt cuộc cũng không có được sự tán dương tối thiểu của bố. Suốt từ bé đến lớn, anh luôn coi bố là thần tượng để sống và noi theo, chưa bao giờ anh từng nghĩ liệu mình có nên làm như vậy hay không, anh chỉ biết anh chỉ có thể làm vậy, sinh ra trong một gia đình như thế này, anh không còn sự lựa chọn nào khác.
Vốn dĩ mọi chuyện đều rất tốt. Thật sự đều rất tốt. Nhưng ông trời không bao giờ muốn cho anh tất cả những thứ mà anh muốn, có lẽ, thậm chí, thứ mà anh có được trong tay sẽ hóa thành bọt nước chỉ trong nháy mắt. Một khi đã chắc chắn rất nhiều thứ vỗn dĩ đã thuộc về mình thì không được phép đánh mất. Cho dù anh cảm thấy sự nghiệp của gia tộc là một gánh nặng, anh có thể tự mình từ bỏ, chứ không được phép để người khác cướp mất. Nhưng cái chân tướng bất ngờ ập đến đã dồn ép anh vào bước đường cùng. Giờ anh mới hiểu, hóa ra anh chẳng là cái gì cả, chẳng có cái gì cả. Anh nhất định phải nắm chắc lấy, nhất định phải giấu nhẹm đi. Nhất định, nhất định phải thế…
Quá nhiều “nhất định phải”, anh cảm thấy cuộc sống của mình thật tù túng, luôn trong trạng thái nghẹt thở. Cho dù là đối diện với vợ mình anh cũng không thể nào thở nhẹ nhõm được. Thật đúng là bi kịch, anh trai bị nhốt trong viện tâm