Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2750 lượt.
g thù hận. Nói cho cùng, anh cũng là người đáng thương, em trai chết thảm như vậy, giờ anh chẳng người thân thích, nếu đã vậy thì càng nên đối xử tốt với cuộc sống, sao phải gây khó dễ cho bản thân mình thêm nữa?”
“Thư Mạn! Em không có tư cách dạy bảo tôi!” Diệp Quán Ngữ bỗng nhiên lớn tiếng, “Mối thù hận tôi mang theo, cuộc sống mà tôi đã phải trải qua, các người không thể hiểu được! Tôi còn sống đến bây giờ tất cả chỉ là muốn họ không được yên ổn! Cho dù bản thân tôi cũng không dễ chịu gì nhưng tôi cũng không bao giờ hối hận! Những điều này tôi không muốn nói, nhưng…” Anh tuôn liền một tràng, đến đây lại hạ giọng, “Thư Mạn, chỉ có một chuyện tôi có thể nói rõ ràng cho em biết, tôi đối với em là thật lòng, không liên quan gì đến họ, lại càng không liên quan gì đến thằng điên đó. Với tôi, em có ý nghĩa trên hết, trên tất cả! Chính tình yêu tôi dành cho em đã khiến tôi sống được đến ngày hôm nay, chứ không phải hận thù, em hiểu không, Thư Mạn?”
Thư Mạn lắc đầu, như thể không hiểu lời anh nói. Cô do dự nhìn anh, hàng lông mi nhè nhẹ nhướn lên, lộ ra ánh mắt sâu như làn nước thăm thẳm, nhu mì thật khiến người ta tan nát cõi lòng.
Diệp Quán Ngữ thích nhất, cũng sợ nhất phải đối mặt với ánh mắt ấy, nó thường khiến anh mất hết cả sự kháng cự và lòng hăng hái. Anh đăm đăm nhìn cô rất lâu, ánh mắt chăm chú, giọng nói mềm mại, ôn hòa đến lạ lùng.
“Có lẽ trong mắt em, tôi là một loại ma quỷ, đúng không? Nhưng chỉ đối với em, tôi mới có thể là chính bản thân mình như vốn có. Mười ba năm rồi, tôi trốn sau lưng thằng điên ấy, lặng thầm quan sát em, tình cảm này em không sao hiểu được đâu. Em không hiểu, tôi cũng không miễn cưỡng, nhưng xin em đừng khinh thường tình cảm đó, cho dù tôi có tội ác chồng chất thì nội tâm cũng có những nơi gọi là cấm địa không thể nào xâm phạm, Thư Mạn…”
“Nhưng tôi không thể nào đối diện với người trong lòng tràn đầy những thù hận, tôi đã từng đối mặt với những thù hận như thế, tôi sợ…” Ánh mắt Thư Mạn đã lộ ra sự hỗn loạn trong nội tâm, từ sâu trong đáy mắt ánh lên những giọt lệ ngân ngấn.
Diệp Quán Ngữ vẫn cái dáng vẻ trầm tĩnh ấy, con người anh lúc này trong rất ấm áp, ôn hòa, như mặt trời mọc mùa đông, thong thả ung dung, cứ như thể đang nói chuyện gia đình với cô: “Đúng là tôi có thù hận, nhưng tôi sẽ không bao giờ để thù hận ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày và sự nghiệp của mình. Tôi cũng chưa hề làm gì gia đình họ cả, vì tôi tin chắc sự cắn rứt lương tâm còn dày vò ghê gớm hơn cả thù hận. Hãy cứ để họ tiếp tục dằn vặt đi, giờ đây đối với tôi mà nói, tình yêu mới là thứ tôi thực sự muốn hướng tới…”
“Tình cảm cần xuất phát từ hai phía, Diệp tiên sinh.” Thư Mạn ngắt lời anh.
Diệp Quán Ngữ cười: “Đương nhiên, điều này thì ai cũng hiểu, vì vậy tôi mới phải cố gắng, tôi muốn biến nó từ đơn phương thành song phương, nếu không nỗ lực thì làm sao có thể được chứ?”
Thư Mạn chuyển chủ đề, nhìn thẳng vào mắt anh: “Nhưng tôi rất muốn biểu diễn.”
Diệp Quán Ngữ tiếp lời: “Tôi có thể tổ chức một buổi độc diễn cho em, cũng có thể mời đến nhiều nghệ sĩ violon danh tiếng hơn đến biểu diễn cùng em.”
“…”
***
Bên nhà họ Lâm.
Cả buổi sáng Lâm Hy cùng bố Lâm Sỹ Diên bàn về vấn đề cổ phần của Lâm Duy trên tầng trên cùng của tòa nhà Chấn Á, chính là văn phòng làm việc của chủ tịch tập đoàn. Lâm Sỹ Diên ngồi sau bàn chủ tịch, nét mặt sa sầm không nói năng gì. Lâm Hy đứng trước mặt bố, chỉ im lặng cúi đầu.
Đã gần một tiếng đồng hồ trôi qua, Lâm Hy cứ đứng yên như vậy.
Trong công ty, thái độ của Lâm Sỹ Diên đối với nhân viên đều rất ôn hòa, bất luận nhân viên cũ hay mới vào, ông giống một người cao tuổi mặt mày phúc hậu thường xuyên tâm sự, ăn uống, cười đùa với cấp dưới như người một nhà, duy chỉ đối với con trai của mình lại không như vậy. Ông nhớ ngày sinh nhật của nhân viên cấp dưới nhưng không nhớ sinh nhật con trai mình. Hay nói một cách chính xác, thì ông có nhớ nhưng vờ như không nhớ. Bao năm qua, Lâm Hy cũng đã quen như vậy. Bởi anh cũng đã có được thứ mà anh mong muốn, từ một chủ nhiệm khoa ngoại bình thường leo lên chức Phó Viện trưởng bệnh viện Nhân Ái, rồi lại đến Tổng giám đốc tập đoàn, anh đã tìm được động lực cho việc bao năm qua chịu khổ chịu nhục gánh trọng trách gia đình. Nếu không, anh biết dựa vào cái gì mà ở lại đây, dựa vào cái gì mà đứng ở đây, nhẫn nhục ăn nói thẽ thọt khép nép trước mặt ông bố chưa bao giờ từng nở một nụ cười thân thiện với mình.
Lâm Sỹ Diên im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng: “Nếu không thu lại được cổ phần của bác thì con cũng đừng ở lại đây nữa.”
Thật đơn giản, chỉ một câu nói. Không hề có một chút gì gọi là biểu cảm hay gần gũi về mối quan hệ huyết thống giữa hai bố con.
Lâm Hy vẫn nhã nhặn: “Con đã tìm gặp bác gái, nhưng bác trai vừa mới mất, tinh thần bác ấy rất bất ổn, con nghĩ có thể đợi thêm một thời gian xem…”
“Còn đợi cái gì?” Lâm Sỹ Diên đập mạnh xuống bàn, chỉ tay về hướng của sổ sát sàn sau lưng Lâm Hy nói, “Bản thân con chưa nhìn thấy sao? Diệp Quán Ngữ đã chuyển công