XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2729 lượt.

giới âm nhạc cũng đến dự. Nghệ sĩ piano nổi tiếng khắp cả trong và ngoài nước được chú ý nhất hiện nay Cảnh Mặc Trì cũng đến dự với tư cách là thành viên ban giám khảo cuộc thi, anh được Thư Mạn mời đến.
Đã nhiều năm không gặp, vừa nhìn thấy nhau Cảnh Mặc Trì liền ôm chầm Thư Mạn, “Em gái, chúng ta vẫn còn sống…” Cảnh Mặc Trì nói những lời này là có ý sâu xa, bởi anh giống Thư Mạn, cũng ốm đau bệnh tật đầy mình, người gầy hẳn đi, nhưng được cái tinh thần khá tốt, vẫn hào hao phong độ, vừa bước ra sân khấu đã khiến khán giả được phen náo động. Tung hoành nhạc đàn bao nhiêu năm, Cảnh Mặc Trì đã trở thành nhân vật đẳng cấp, mà xét từ chuyện những người sùng bái anh đa phần là nữ giới thì Vi Minh Luân nói, thi thoảng cũng có ảnh hưởng của đẳng cấp thần tượng trong đó.
Cuộc thi thành công mỹ mãn, vốn dĩ mọi chuyện đều tốt đẹp cả, cuối cùng đến cuộc họp báo với giới truyền thông lại xảy ra vấn đề nan giải. Đỗ Trường Phong, ông chủ của đơn vị tổ chức cuộc thi lại từ chối lộ diện, mặc cho Thư Mạn khuyên giải thế nào anh cũng không chút thay đổi, sắc mặt rất khó coi: “Mấy cái thứ chuyện này mọi người đi là được rồi, sao cứ nhất thiết phải kéo tôi đi?”
“Nhưng anh là hiệu trưởng, nhà báo hỏi đến anh thì chúng tôi biết trả lời làm sao?”
“Không phải là cố ý che giấu. Em cũng biết là anh ấy đã từng có quá khứ như thế nào, danh tiếng của Sam Lin quá lớn, một khi đã bị báo chí truyền thông bới móc ra những chuyện ấy thì sẽ tổn hại đến nhiều người, em có hiểu không?”
“Lẽ nào anh ấy định trốn trong một xó, suốt đời không chịu lộ diện?”
“Cũng không phải vậy, cần phải có thời gian, cần phải có thời cơ tốt hơn. Cuộc họp báo lần này chủ yếu để phục vụ cho cuộc thi, không nhất thiết phải để sự chú ý của giới báo chí chuyển sang thân phận thực sự của Sam Lin.” Vi Minh Luân nói có tình có lý, dường như cũng chẳng biết làm gì hơn, “Chúng ta hãy khoan dung anh ấy nhiều hơn một chút, mặc dù lúc anh ấy gắt gỏng trông chẳng giống một con người nhưng trái tim anh ấy rất đơn giản, chỉ một sợi gân thôi, một khi đã căng lên thì không ai uốn lại được.”
Thư Mạn thở dài, cuối cùng cũng nói thật lòng: “Thực ra tôi cũng không bắt anh ấy nhất thiết phải gặp nhà báo, tôi chỉ hi vọng anh ấy có thể dũng cảm một chút, đường đường chính chính đối mặt với công chúng.”
Thư Mạn không ép Đỗ Trường Phong nữa, cô cũng đồng ý với Vi Minh Luân, có lẽ thời điểm thích hợp vẫn chưa đến thật. Sau cuộc họp báo, mọi người lại về Ngọa hổ sơn trang tụ tập ôn chuyện ngày xưa với nhau. Cảnh Mặc Trì ca tụng sơn trang không ngớt, “Còn thú vị hơn cả cái sơn trang hoàng hôn kia của tôi nhiều!” Chả là Cảnh Mặc Trì cũng có một sơn trang tương tự như thế ở Hồ Nam, là tài sản tổ tiên gia tộc nhà mẹ anh để lại, nghe nói cũng lâu đời lắm.
Mấy người đến Sơn Hải Cư uống trà, ăn bánh mật, không khí rất náo nhiệt. Lại nói đến chuyện về hợp đồng đĩa nhạc của Đỗ Trường Phong, Cảnh Mặc Trì kiến nghị: “Nếu hợp đồng của anh với bên Nhật đã mãn kì rồi thì chi bằng chọn một đối tác mới đi! Thay đổi đối tác, không chừng sự nghiệp âm nhạc của anh lại có bước nhảy vọt cũng nên.”
Trước kia, Đỗ Trường Phong vẫn luôn hợp tác với một công ty đĩa nhạc của Nhật, giờ hợp đồng đã đến hạn, phía bên Nhật đã từng phái người đến Ly Thành thương lượng chuyện tiếp tục hợp đồng nhưng Đỗ Trường Phong vẫn chưa trả lời, chỉ nói sẽ suy nghĩ thêm, Cảnh Mặc Trì lại tiếp lời: “Tháng sau ở Thượng Hải có tuần lễ âm nhạc quốc tế, ông chủ của JPY Teddy cũng đến đó, hợp đồng đĩa nhạc của tôi cũng kí với công ty này. Anh thử cân nhắc xem thế nào, tôi có thể giới thiệu cho anh.”
“JPY? Chính là công ty đã kí với Lâm Nhiên đó phải không?” Thư Mạn có vẻ ấn tượng sâu sắc với công ty này. Tất cả mọi chuyện liên quan đến Lâm Nhiên, cô đều có kí ức vĩnh hằng.
Đỗ Trường Phong nhìn cô, không nói năng gì.
Cảnh Mặc Trì gật đầu: “Đúng vậy, năm đó chính là tôi giới thiệu Lâm Nhiên với công ty này. Họ có nền tảng chế tác đẳng cấp hàng đầu thế giới, làm việc vô cùng chặt chẽ và cẩn thận, tuyên truyền cũng rất đúng mực. Sam, công ty này đáng để anh suy nghĩ đấy.”
Đỗ Trường Phong vòng vo: “Để xem đã, tôi sẽ suy nghĩ…”
“Tôi nghĩ hay là anh cứ đi Thượng Hải một chuyến đi, không thể cứ ẩn náu mãi thế này được. Gần đây lại có tin đồn mới về anh, cứ đồn mãi như vậy cũng không tốt đâu.” Cảnh Mặc Trì dường như rất có thành ý, liên tục đưa ra ý kiến.
Đỗ Trường Phong vẫn không lên tiếng.
Vi Minh Luân nghe Cảnh Mặc Trì nói vậy thì tiếp lời: “Tôi cũng nghe nói rồi, có nhà báo đoán già đoán non Sam là người đồng tính, đang cùng tình nhân ẩn cư trong một khu rừng núi nào đó ở Thụy Sĩ…” Trường Phong nghe vậy liền nhảy lên: “Cái gì? Tôi yêu đồng tính á?”
***
Xuân đến.
Mọi thứ đều trở lên dịu dàng và đẹp đẽ.
Thời gian này, mặt mày Vi Minh Luân luôn rạng rỡ, mọi người đều tưởng cuộc thi piano thành công đã khiến tâm trạng anh thoải mái nhưng kỳ thực không phải như vậy. Anh vốn làm thân ông mãnh bao năm nay cuối cùng cũng đón được mùa xuân của đời mình, nói như Đỗ Trường