Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2731 lượt.
thoải mái nhất, ngày thường lũ bạn bè của anh bận việc nọ việc kia, chỉ có Tết đến mới có thời gian đến tụ tập ở sơn trang, ăn chơi nhảy múa thâu đêm suốt sáng với nhau, làm gì còn nhớ đến việc đi chúc Tết bố mẹ, lúc nào nhớ ra thì gọi cuộc điện thoại về là tốt lắm rồi. Nhưng năm nay, gã trai này không những chủ động về nhà chúc Tết lại còn dẫn Thư Mạn đến nữa, rõ ràng ý nghĩa trong hành động của Thư Mạn là thay mặt cho nhà họ Thư chủ động hòa hảo, việc này coi như là thăm dò trước tình hình mà thôi.
Lâm Sỹ Diên thấy hai người vào cũng không tỏ thái độ lạnh nhạt hay nồng nhiệt thế nào, chỉ vào sô pha ra ý mời ngồi. Lưu Yến cũng chỉ gật đầu với họ rồi lại tiếp tục xem Chương trình trên ti vi, có vẻ nhìn màn hình chăm chú nhưng ánh mắt thì lại trống rỗng vô hồn. Năm năm rồi, bà vẫn chưa thoát khỏi nỗi đau thương mất đi con trai, thế những sự thật trông bà vẫn còn trẻ hơn Hương Lan, mẹ của Thư Mạn một chút, dù gì cũng xuất thân là một diễn viên múa, dáng vóc vẫn thon thả như thiếu nữ vậy, chỉ có điều tinh thần không được tốt cho lắm, suốt ngày mặt mày ủ rũ từ sáng đến tối.
“Bác trai, bác gái, chúc mừng năm mới ạ!” Thư Mạn lịch sự chúc tết, Lưu Yến phản ứng lãnh đạm, chỉ “Ừm” một tiếng, mắt không hề nhìn cô. Lâm Sỹ Diên thì gật đầu. Thư Mạn ngồi xuống đối diện với họ, vẻ rất gượng gạo, hôm nay cô bị Đỗ Trường Phong ép mặc một chiếc áo bông màu đỏ chói khiến sắc mặt bình thường vốn xanh xao của cô giờ trông có hồng hào lên một chút.
Lâm Hy thấy Thư Mạn đến cũng kéo Văn Uyển Thanh xuống ngồi nói chuyện cùng, từ đầu chí cuối anh lịch sự nho nhã ngồi tiếp chuyện, hỏi thăm tỉ mỉ tình hình ăn uống ngủ nghỉ của cô, vừa thể hiện sự quan tâm, cũng là có chừng có mực, vì vợ anh Uyển Thanh đang ngồi ngay bên cạnh, anh cũng phải quan tâm đến cảm nhận của cô ấy. Gần đây quan hệ hai vợ chồng rất căng thẳng, Văn Uyển Thanh chẳng thèm quan tâm gì tới anh, bình thường đều là Lâm Hy lạnh nhạt với cô, giờ thì đến lượt Lâm Hy cũng được nếm thử được cái cảm giác bị đối xử lạnh nhạt như vậy.
Mâu thuẫn giữa hai người được bắt đầu từ một tối trước Tết. Hiếm khi Lâm Hy mời Văn Uyển Thanh ra ngoài để hai vợ chồng ăn tối cùng nhau, bởi anh tối nào cũng nửa đêm mới về đến nhà, hai vợ chồng muốn cùng nhau ăn một bữa cơm cũng khó, nếu không hẹn nhau trước một tuần thì cũng khó mà thực hiện được.
Văn Uyển Thanh cũng chẳng hỏi han xem Lâm Hy làm những việc gì ở bên ngoài.
Lâm Hy cũng chẳng giải thích nhiều.
Mới quen nhau ba tháng đã kết hôn, nguyên nhân bên trong đó rất phức tạp. Trước hôn nhân hai người đã thống nhất với nhau rằng tuy kết hôn nhưng vẫn sẽ cho nhau một không gian riêng, trong ba năm đâu không cần có con vội.
Vấn đề chính là về chuyện sinh con!
Tối đó Văn Uyển Thanh ăn uống rất vui vẻ, cứ tưởng cuối cùng Lâm Hy cũng đã thay đổi suy nghĩ thế nào, không ngờ vừa về đến nhà, lúc chung phòng, Lâm Hy lại từ chối không chịu dùng biện pháp tránh thai. Lúc đó Uyển Thanh rất tức giận: “Chẳng phải đã nói là trong vòng ba năm không có con hay sao? Sao giờ lại nói một đằng làm một nẻo thế?”
“Bây giờ anh lại muốn có rồi, không được sao?” Lúc đầu Lâm Hy còn cười, định dỗ dành vợ, nào ngờ Văn Uyển Thanh lại trở mặt luôn:”Vậy anh đã hỏi ý kiến của tôi trước chưa? Anh coi tôi là cái gì, công cụ sinh sản hả?”
Lâm Hy nghe vậy cũng sa sầm nét mặt: “Uyển Thanh, dù sao thì chúng ta cũng là vợ chồng, sinh sớm sinh muộn thì cũng là sinh, chi bằng nhân lúc bố mẹ vẫn còn có thể giúp chúng ta chăm lo con cái, mình có thể…”
“Nằm mơ à!” Bình thường Văn Uyển Thanh rất dịu dàng ngoan ngoãn, không ngờ thái độ tối hôm ấy lại kiên quyết đến vậy, “Nếu anh coi tôi là vợ, đối xử tốt với tôi một chút thì có lẽ tôi còn suy nghĩ về yêu cầu của anh. Nhưng anh đã từng coi tôi là vợ chưa? Người nhà họ Lâm các anh đã từng coi tôi là người trong nhà thực sự chưa? Tối nào cũng đợi cửa đến muộn như vậy, lòng tôi đã nguội lạnh từ lâu rồi, tình trạng hôn nhân như thế này mà cũng đòi tôi sinh con cho anh à? Đừng có tạo nghiệp chướng nữa, muốn con thì tìm người khác mà sinh cho anh!”
“Uyển Thanh! Sao em lại có thể nói với anh như vậy được? Trước khi kết hôn anh đã nói với em rồi, công việc của anh rất bận, anh sẽ không thể dành quá nhiều thời gian cho em được, khi đó em cũng đã chấp thuận.”
“Vấn đề là, anh đang bận chuyện công việc thật sao?” Văn Uyển Thanh hỏi vặn lại một câu, nói trúng tim đen của anh.
Lâm Hy giận dữ:”Nói việc nào ra việc nấy, em đừng lôi sang chuyện khác!”
“Người lôi sang chuyện khác là anh!” Hiển nhiên là Văn Uyển Thanh đã nhẫn nhịn rất lâu rồi, giờ mới có dịp trút hết ra, “Lâm Hy, đừng có khiêu khích sự nhẫn nại của tôi, tôi không biết thì coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng nếu tôi mà bắt được chứng cứ thì giữa chúng ta không còn gì hết! Không còn gì hết, anh hiểu không?”
Đây là cuộc cải vã thực sự đầu tiên giữa hai vợ chồng kể từ ngày lấy nhau.
Lâm Hy vốn cứ nghĩ vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường, ngày hôm sau anh xin lỗi Văn Uyển Thanh coi như xoa dịu tâm trạng cô, không