Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2726 lượt.

ục vào tấm cửa kính trong phòng chờ bay gào khóc thảm thiết, đó là lần duy nhất tôi nhìn thấy anh ấy khóc...”
Thư Mạn đứng thẳng trong gió, khắp người cô bắt đầu run lên, mặt cũng trắng bệch ra. Cô mặc chiếc váy liền thân vải dệt màu xanh da trời nhạt, quàng chiếc khăn tua rua to màu tơ vàng, mái tóc dài đen óng ả buông xõa, cánh hoa rơi đầy trên tóc, đẹp xao động lòng người. Chỉ có điều thân hình hơi mảnh mai một chút, phải nói là rất gầy, đứng trong gió mà chỉ sợ gió thổi bay đi mất. Vi Minh Luân nắm lấy đôi vai gầy gò của cô, ánh mắt khẩn khoản, từ từ nói vào vấn đề chính:
“Tiểu Mạn, chúng tôi đều biết em đã trải qua những tháng ngày đau khổ như thế nào, nhưng thời gian đã qua lâu như vậy rồi, em có thể để bản thân mình được vui vẻ một chút không? Cái gã Sam này có lúc đúng là rất phiền phức, cũng rất vô lại, làm cái gì cũng bồng bột sốc nổi, dễ bị kích động, nhưng tấm si tình anh ta dành cho em đã khiến tôi thực sự hổ thẹn là mình không bằng được anh ấy... Em có thể cho anh ấy một cơ hội hay không? Nhìn thấy bộ dạng của em lúc này, tôi thực sự rất đau lòng. Nhìn thấy Sam tôi cũng rất đau lòng! Mặc dù nhiều lúc tôi cảm thấy anh ấy không khác gì loài cầm thú, nhưng quả thực trái tim anh ấy rất yếu đuối, em hãy thử tiếp nhận anh ấy đi, em sẽ phát hiện thấy cái thứ cầm thú ấy cũng rất đáng yêu, không có lời hay tiếng ngọt, luôn thẳng thắn và chân thành, không bao giờ giấu giếm cảm xúc vui buồn giận dữ gì cả. Thế giới nội tâm của anh ấy có lúc lại đơn thuần như một đứa con nít vậy, thế nên tôi vẫn hay nói anh ta vẫn còn chưa tiến hóa...”
“Darwin, đừng nói nữa!” Thư Mạn ngắt lời anh, cúi đầu, đi thẳng đến ngồi xuống chiếc ghế dài bên đường, mới đứng một lúc mà thể lực của cô đã không thể chịu đựng tiếp. Vi Minh Luân cũng ngồi xuống, đợi cô nói. Anh biết chắc chắn cô có lời muốn nói.
Quả nhiên, sau giây phút trầm tư, cô ngẩng đầu, khẽ lên tiếng: “Tôi biết anh muốn nói gì, nhưng tôi không thể nào cho anh câu trả lời mà anh muốn, tôi không thể gật đầu được... Darwin, tôi không phải là kẻ ngốc, cũng không phải là một khúc gỗ, trái tim tôi cũng không phải làm bằng đá, tất cả những gì mà anh ấy làm vì tôi, không phải là tôi không có cảm giác gì, nhưng tôi không ... tôi không còn bao nhiêu thời gian nữa, tôi không thể nói chuyện này với anh ấy, nhưng tôi có thể nói thật với anh, tôi thực sự không còn bao nhiêu thời gian nữa...”
“Tiểu Mạn, em phải có niềm tin vào bản thân mình.”
“Đây không phải vấn đề niềm tin, đó là sự thực tàn nhẫn, ngày nào tôi... ngày nào tôi cũng uống cả một lô một đống thuốc, giấu người nhà mà uống, không uống tôi sẽ không đủ sức làm gì mà ngã xuống mất. Con người đã đến bước đường này rồi thì sẽ không thể ôm hi vọng gì nữa rồi, cũng không thể để người khác ôm hi vọng đối với mình, nếu không sẽ chỉ làm tổn thương người ta mà thôi. Anh nói cái thứ ‘cầm thú’ đấy, anh ấy, anh ấy là một người tốt, anh ấy bất hạnh quá, đã chịu đủ nỗi dày vò suốt bao năm qua, nhìn bộ dạng anh ấy như thế tôi cũng rất không đành lòng. Nhưng chẳng còn cách nào khác, tôi không thể hứa hẹn gì với anh ấy, tôi không hứa nổi. Tôi sợ một ngày nào đó tôi không còn nữa, anh ấy sẽ lại càng đau khổ hơn, tôi không thể ích kỉ như vậy được...”
“Không nghiêm trọng đến thế đâu, Thư Mạn...” Giọng Vi Minh Luân hơi run run.
“Còn nghiêm trọng hơn cả thế ấy! Bởi người sống trong hồi ức thì chẳng có hạnh phúc gì đáng nói cả, tôi chính là một ví dụ sống sờ sờ ra đây. Sau khi Lâm Nhiên mất, tôi vốn có thể bắt đầu cuộc sống mới của mình, nhưng chính những hồi ức đó cứ khiến tôi đau đớn không thiết sống nữa, lúc nào cũng cảm giác như tình yêu đó vẫn còn... Thực ra tất cả chỉ là lừa mình gạt người mà thôi, tôi sống cho đến bây giờ mới hiểu ra rằng, tôi đang tự đẩy mình xuống huyệt chôn. Nếu ngay từ đầu tôi có thể kiện quyết từ bỏ một cách dứt khoát, lại đối diện với cuộc sống, thì sao có thể rơi vào bước đường như ngày hôm nay? Anh hi vọng rằng anh ấy sẽ dẫm lên vết xe đổ của tôi hay sao?”
“Em không hiểu anh ấy, Thư Mạn ạ!” Vi Minh Luân không thể chấp nhận kết luận như vậy, “Chắc có lẽ em đã từng nghe anh ấy nói, anh ấy đã từng nuôi hai con thiên nga, trong đó có một con tên là ‘cô bé’, khi đó anh ấy còn chưa biết tên của em, anh ấy coi con thiên nga đó là em, gửi gắm vào nó tình yêu và nỗi nhớ vô bờ bến. Sau đó ‘cô bé’ chết, anh ấy còn đau buồn mãi đến nay, mãi cho đến tận bây giờ, anh ấy chưa hề nuôi thêm một con thiên nga nào khác nữa. Nhưng anh ấy vẫn giữ những tấm ảnh của ‘cô bé’, thường xuyên nhìn những bức ảnh ấy mà ngây ngẩn người ra, nhìn thấy cảnh đấy, ai cũng phải đau lòng... Thư Mạn, đó mới chỉ là một con thiên nga thôi, nhưng em lại là một con người sống sờ sờ ra đấy, đối với anh ấy mà nói, em có ý nghĩa như thế nào thì bản thân em cũng biết, em thấy em từ chối tình yêu của anh ấy là có thể giải thoát cho anh ấy hay sao? Em thật sự nghĩ vậy sao?”
Những giọt nước mắt lạnh băng lăn trên má Thư Mạn.
Cô lơ đễnh nhìn những cánh hoa rơi lả tả như mưa trước mặt,trái tim như bị vặn quặn lại đau đớ


Duck hunt