Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2723 lượt.
! Con bé này đến giờ vẫn cứ một mình, tuổi tác cũng càng ngày càng lớn rồi, ông nói có khiến người ta phải sốt ruột không cơ chứ, đừng nói những chuyện này nữa, như thế sẽ càng khiến nó không có niềm tin vào hôn nhân.”
Còn chuyện phiền phức thứ hai, chính là chuyện của Lâm Hy.
Văn Uyển Thanh đòi ly hôn! Mầm mống của câu chuyện chính là vào tối hôm Tết nguyên tiêu, Lâm Sỹ Diên bảo Trường Phong về nhà ăn cơm, ăn cơm xong Đỗ Trường Phong chuẩn bị về Nhị Viện thì Lâm Hy muốn ra ngoài cùng anh, nói là có hẹn với bạn. Trước mặt Lâm Sỹ Diên, Đỗ Trường Phong chẳng nói gì, lúc vừa ra ngoài sân liền hỏi: “Hẹn Cát Văn à?”
“Sao anh lại chắc chắn là cô ấy?” Lâm Hy cười cười giả tảng.
“Anh thấy quan hệ giữa hai người không bình thường, cũng vì chuyện này mà Thư Mạn dã từng giận anh rồi đấy.” Đỗ Trường Phong nhắc nhở thêm, “Anh nói với chú, chơi vui thì vui thôi, chứ nhất định đừng để vợ chú biết, chuyện vỡ lở mà để Thư Mạn biết thì cô ấy cũng không tha cho tôi đâu.”
“Chuyện này thì có liên quan gì đến anh?”
“Đúng là chẳng liên can gì, nhưng Thư Mạn lại cho rằng anh làm hư chú, huống hồ chính là anh giới thiệu Cát Văn với chú.”
“Anh, anh chắc chắn là anh còn xấu xa hơn em sao?” Lâm Hy và Đỗ Trường Phong đi song song bên nhau trong vườn hoa, trong bóng tối không nhìn rõ mặt anh lắm, chỉ cảm thấy là anh đang cười. Đỗ Trường Phong cũng cười, gác tay lên vai cậu em trai: “Đều là đàn ông cả, chẳng ai tốt hơn ai được ở điểm nào cả.”
“Câu nói này rất chính xác, phụ nữ mãi mãi không bao giờ hiểu cánh đàn ông chúng ta muốn cái gì.”
“Vậy còn vợ chú, cô ấy cũng không hiểu sao?” Đỗ Trường Phong bỗng như nhớ ra điều gì, “Ơ, mà sao hôm nay không nhìn thấy vợ chú nhỉ, về nhà mẹ đẻ rồi à?”
“Về nhà mẹ đẻ cái gì kia chứ? Không phải anh không biết là bố mẹ cô ấy đã mất cả rồi, sức khỏe cũng không được tốt lắm, cô ấy đang trên phòng nghỉ ngơi.”
“Sao cả ngày cứ bệnh ốm suốt thế? Có phải chú vần vò cô ấy quá tay rồi không?”
“Vớ vẩn, một tháng hiếm khi chúng em được hai ba lần.”
“Không phải chứ, chú mang sức lực ném hết ra bên ngoài rồi a? Cẩn thận nội bộ lủng củng nổi lửa lên đấy...”
“Anh nói hay hơn một chút đi được không, chỉ cần em không nhóm lửa thì cô ấy sẽ không nổi lửa lên đâu.” Lâm Hy cười sang sảng, leo lên chiếc xe thể thao Lexus của mình. Đỗ Trường Phong cũng lên chiếc Hummer của anh, hai anh em lần lượt lái xe ra khỏi vườn hoa. Lúc đi ra cổng, Đỗ Trường Phong vô tình liếc thấy có người đứng bên cửa sổ tầng hai, đang muốn cố nhìn rõ xem là ai thì rèm cửa lập tức bị kéo kín. Lúc đó anh bỗng chột dạ, liền ló đầu ra khỏi cửa xe nhắc nhở Lâm Hy: “Anh nói chú nghe này, cũng vừa vừa thôi nhá, cẩn thận vợ chú bắt được quả tang đấy!”
“Cái mồm quạ đen nhà anh!” Lâm Hy cười mắng.
Đêm tối vô cùng vô tận. Tối hôm đó, tâm trạng Đỗ Trường Phong rất vui vẻ, lúc lái xe sắp đến phố Đào Lý, đi ngang qua quảng trường thành phố thì ở đó bỗng nhiên đốt pháo hoa. Pháo hoa bay lên nổ giữa bầu trời Ly Thành, quả nào cũng đẹp, lấp lánh đến bất ngờ khiến thành phố trở nên phồn hoa nhất mực. Đỗ Trường Phong ngạc nhiên thán phục không ngớt, chỉ tiếc là không đưa Thư Mạn cùng đi, anh vội gọi điện thoại cho Thư Mạn: “Thư Mạn, mau đến đây, ở đây đang bắn pháo hoa này!”
“Chúng tôi cũng đang bắn ở đây đây!” Khi đó trong điện thoại, Thư Mạn cũng cười vô cùng sung sướng. Chắc chắn là bắn trong công viên! Đỗ Trường Phong nghe tiếng Tình Tĩnh hoan hô vui sướng trong điện thoại, không kìm được hét lên: “Này, có nhầm không đấy, bắn pháo hoa mà cũng chẳng thèm gọi tôi một câu!” Nói vậy anh đạp chân ga đi thẳng đến nhà họ Thư.
Hôm đó, cả gia đình chơi mãi đến tận đêm khuya. Đang vui vẻ náo nhiệt thì cái mồm quạ đen xúi quẩy của Đỗ Trường Phong ứng nghiệm, Lâm Hy cuống cuồng gọi điện thoại đến: “Anh, anh mau đến giúp em với, Uyển Thanh đòi nhảy lầu...”
Lâm Hy và Cát Văn đặt phòng trong khách sạn Kim Tước bị Văn Uyển Thanh theo dõi và bắt quả tang. Nghe nói Văn Uyển Thanh cũng rất văn hóa, sau khi cô gõ cửa, cửa mở ra, cũng chẳng lằm ầm lên hay thế nào, ngay đến cả người đàn bà trên giường kia là ai cũng không thèm nhìn, chỉ lạnh lùng vứt lại cho Lâm Hy một câu “Chúng ta chấm hết rồi nhé”, rồi lập tức ra khỏi phòng. Tối hôm đó, Vãn Uyển Thanh thu dọn hành lý chuyển khỏi nhà họ Lâm, không ai cản được. Hôm sau, luật sư đến nhà nói là Văn Uyển Thanh ủy nhiệm giải quyết thủ tục ly hôn.
Thấy chuyện đã đến nước này, Lâm Hy cũng không buồn níu kéo, ly hôn thì ly hôn, nhưng điều khiến anh ngã sấp ngửa là chuyện Văn Uyển Thanh lại yêu cầu chia một nửa tài sản. Cô nói đây là quyền lợi mà pháp luật cho cô được hưởng, cô nhất định phải lấy, hơn nữa một xu một hào cũng không được thiếu. Người nhà họ Lâm cứ ngớ người ra, bởi xưa nay Văn Uyển Thanh luôn mang lại cho mọi người cảm giác là một người phụ nữ cẩn thận dè dặt, nói chuyện cũng không bao giờ lớn tiếng, không ngờ ra tay là lại trở nên tàn nhẫn đến vậy. Lâm Hy trở tay không kịp, bởi ngay từ đầu anh và Văn Uyển Thanh đăng kí kết hôn ở bên Mỹ, rồi trở về n