Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2722 lượt.
n, ồ ạt tứa ra những giọt máu tươi. Không được giải thoát! Bất kể cô có làm như thế nào đi chăng nữa thì cô vẫn không được giải thoát! Cô ôm mặt bất lực, khom người lại, tay chống đầu gối, không nói thêm lời nào nữa.
Vi Minh Luân ân cần đỡ cô dậy, quàng khăn lại cho cô: “Hãy suy nghĩ kĩ càng một chút, cho dù có bệnh thì em cũng không thể buông xuôi bản thân mình như vậy được, nếu không thì làm sao mà tác chiến được với bệnh tật chứ? Nếu phải một mình cô đơn chiến đấu, tại sao lại không để những người bên cạnh chia sẻ cùng em? Em phải biết rằng, sự khoan dung và tiếp nhận của em nhất định có thể đem lại hi vọng cho anh ấy, bởi sự tiếp nhận của em có thể cho anh ấy dũng khí tiếp tục sống.”
Sau khi đưa Thư Mạn về nhà, Vi Minh Luân nói lại ngay với Đỗ Trường Phong tình hình làm công tác tư tưởng cho Thư Mạn. Đỗ Trường Phong không nhẫn nại được nữa, dập máy rồi chạy ngay đến nhà họ Thư, lại đúng vào lúc bữa tối, trên bàn ăn mà anh cứ nhìn Thư Mạn chằm chằm, suýt nữa thì cơm lọt cả vào lỗ mũi.
Thư Mạn né tránh ánh mắt của anh, chỉ im lặng suốt bữa.
Sau bữa tối, Thư Bá Tiêu trở về nhà. Từ sau khi Thư Mạn đến nhà họ Lâm chúc Tết, hai gia đình Thư:Lâm đã qua lại với nhau như xưa, lúc rảnh rỗi Thư Bá Tiêu lại hẹn Lâm Sỹ Diên đi uống trà, câu cá, Lâm Sỹ Diên cũng rủ ông đi đánh golf. Mặc dù quan hệ giữa hai người không thể nào thân mật được như năm xưa nhưng cũng đã có sự khởi đầu rất tốt, cuộc sống cũng khá thanh thản dễ chịu. Nhưng hôm nay sắc mặt Thư Bá Tiêu lúc bước vào cửa không được tốt cho lắm, vẻ mặt rất nghiêm trọng, cứ như là đã xảy ra chuyện gì không hay.
“Kỳ Kỳ, cháu mau về nhà đi, nhà cháu lại xảy ra chuyện rồi đấy!” Thư Bá Tiêu vừa bước vào cửa đã bảo Đỗ Trường Phong về nhà.
Đỗ Trường Phong giật mình: “Lại xảy ra chuyện gì rồi ạ?”
Thư Mạn sững người, Thư Khang sốt ruột hỏi: “Bố, sao có thể xảy ra chuyện gì được chứ?”
Nhà họ Lâm quả là có nhiều chuyện.
Chuyện thứ nhất là chuyện của Lâm Duy.
Sau khi Lâm Duy mất, vợ ông là Phùng Tương Bình sắp sửa lại di vật của ông, không ngờ lại phát hiện ra một cuộc tình cũ ba mươi mấy năm trước của chồng, tất cả đều được ghi chép lại trong một cuốn nhật ký mà cô gái ấy tặng cho Lâm Duy, cũng khó nói, dù sao cũng là chuyện trước khi Lâm Duy kết hôn.
Vốn dĩ Phùng Tương Bình sẽ không để bụng làm gì, nhưng vấn đề là quyển nhật kí đó đã tiết lộ ra một tin tức rất quan trọng, Lâm Duy và người yêu của ông năm đó đã có với nhau một đứa con, mà lại còn viết rõ là đứa bé đó đã ra đời, còn tung tích của đứa bé ấy ra sao thì không biết tình hình sau đó làm sao nữa vì chỉ có một cuốn nhật kí. Phùng Tương Bình tìm Lâm Sỹ Diên khóc lóc, nói Lâm Duy giấu bà lén nuôi con riêng, còn quả quyết là nhà họ Lâm chắc chắn biết tung tích của đứa bé đó, một mực đòi Lâm Sỹ Diên đưa người ra.
Đúng là oan ức cho Lâm Sỹ Diên, quả thực ông không hề biết chút nào về cuộc tình gì đó thời trai trẻ của ông anh cả Lâm Duy, chứ đừng nói đến đứa con, bởi khi chuyện đó xảy ra Lâm Sỹ Diên còn đang học tập ở Bắc Kinh, chuyện trong nhà ông không hề hay biết một chút gì. Phùng Tương Bình không nghe theo cũng chẳng bỏ qua, cứ một mực cho rằng Lâm Sỹ Diên bao che cho anh trai. Sở dĩ, Phùng Tương Bình giận dữ như vậy không chỉ đơn thuần là vì không rõ tung tích của đứa bé đó,còn là vì Lâm Duy và người đàn bà đó vẫn luôn duy trì liên lạc, chứng cứ chính là bức email chưa kịp gửi đi trong máy tính của Lâm Duy. Lại thêm cả một số manh mối nữa, bao gồm cả những hóa đơn, đơn đặt hàng của tiệm đá quý linh tinh khác nữa, những đồ đá quý sang trọng đắt đỏ ấy Phùng Tương Bình chưa bao giờ nhìn thấy, hiển nhiên đó đều là để tặng cho người đàn bà nọ.
Mọi người trong phòng nhìn nhau.
Không ngờ Lâm Duy chết rồi mà còn để lại một mớ phiền phức lớn đến như vậy.
“Vậy có chắc chắn là đứa bé đã sinh ra hay chưa?” Hương Lan hỏi Thư Bá Tiêu.
“Đúng vậy, trong cuốn nhật kí đã viết, đó là một đứa con trai.” Thư Bá Tiêu vừa uống trà vừa nói, “Tình cảm giữa tôi và Lâm Duy cũng chẳng phải là nông cạn gì, thế mà những chuyện này tôi lại chẳng hay biết tí nào. Nhưng gần bốn mươi tuổi ông ấy mới lấy vợ sinh con, cũng không thể nói là không phải chính vì người đàn bà đó, hóa ra chúng ta đã nhầm, cứ tưởng rằng ông ấy bận bịu chuyện công việc mà thôi.”
“Người đàn bà đó là ai vậy?” Thư Mạn cũng tò mò hỏi bố.
Thư Bá Tiêu lắc đầu: “Không biết, trong cuốn nhật kí không viết họ tên thật của bà ta, nhưng Lâm Duy cứ luôn gọi bà ta là ‘Lạc Bảo’, cũng có lúc gọi là Tiểu Bảo”, điều này khiến vợ ông ấy rất tức giận...”
“Không tức giận mới là lạ, rõ ràng đã bị lừa suốt mười mấy năm liền.” Hương Lan nói đầy vẻ cảm thông với Phùng Tương Bình.
“Đây chính là hôn nhân!” Thư Duệ tiếp lời, nói xong đi thẳng lên tầng, chẳng thèm ngoái đầu lại.
Thư Mạn có vẻ âu lo, cô nói với bố, vẻ mặt không thể không lo lắng: “Bố, sau này những chuyện như thế này đừng nói trước mặt em út, như vậy sẽ khiến nó càng thêm ác cảm với chuyện lập gia đình.”
Hương Lan cũng đồng tình: “Đúng đấy, đúng đấy