XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342707

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2707 lượt.

sẽ xé toạc da ông ra từng tí từng tí một, đừng có kêu đau đấy, khi ông tùng xẻo người ta, ông không bao giờ màng đến cảm giác đau đớn của người ta, giờ cũng đến lượt ông phải cảm nhận cái cảm giác đau đớn rồi... Bố à, tôi đã đau suốt hơn hai mươi năm trời, bắt đầu đau từ năm bốn tuổi cho đến tận bây giờ, cuối cùng thì cũng đã đến lượt ông bị băm vằm thành trăm mảnh rồi! Báo ứng! Mẹ tôi nói đúng, mọi chuyện trên thế gian này đều có quan hệ nhân quả của nó, ha ha ha, nhân quả...”
Lâm Sỹ Diên lại giơ bàn tay lên, nhưng bỗng nhiên tay ông như cứng đơ lại giữa không trung. Đám sương trào ra trong mắt đứa con trai cuối cùng đã hóa thành những giọt nước mắt cuồn cuộn lặng lẽ lăn xuống...
“Đánh đi! Đánh mạnh vào! Như vậy tôi mới có thể xác định được là tôi có còn cảm giác hay không.” Lâm Hy giơ mặt ra, mặc cho nước mắt tuôn trào, “Tôi đã tê dại rồi, thật sự tê dại rồi, xin ông hãy đánh cho tôi tỉnh lại đi, tôi không thể xác định được là bản thân còn sống hay không, sống trong cái nhà này mịt mù tăm tối bao năm nay rồi, tôi đang sống đây sao?” Anh nói, tay nắm lấy tay Lâm Sỹ Diên tự vả vào mặt mình.
Lâm Sỹ Diên giằng ra, lùi lại mấy bước: “Lâm Hy, không thể đối xử với bố mày như vậy được!”
“Vậy ông muốn tôi phải đối xử với ông như thế nào đây? Hả?” Lâm Hy áp sát mặt bố, “Bao năm qua, ông chưa từng coi tôi là con trai ông thì thôi, ông lại chưa bao giờ từng coi tôi là một con người! Tôi một lòng một dạ làm việc vì nhà họ Lâm, từ bỏ cả lý tưởng của mình, tôi đã bỏ ra bao nhiêu như vậy, nhưng ông đã bao giờ nhìn thẳng mắt tôi chưa? Sự đãi ngộ mà tôi nhận được còn không bằng con Husky mà ông nuôi, lúc tâm trạng vui ông còn giơ tay ra vuốt ve xoa đầu nó, nó là loài súc sinh, trong ông, tôi còn không bằng cả loài súc sinh, Lâm Sỹ Diên...”
Lần đầu tiên anh gọi thẳng họ tên bố, chỉ mặt bố, gào thét ra những lời kìm nén trong lòng suốt hai mươi mấy năm qua, “Lâm Sỹ Diên, ông nghe kĩ đây, ông đã không coi tôi là con người, đã thế thì tôi cũng làm súc sinh luôn, từ nay về sau đừng có nghĩ đến chuyện tôi gọi ông một tiếng ‘bố’, ông không xứng! Ông cứ đợi cô đơn và già đến chết đi! Tôi còn hơn ông, ít nhất thì tôi đã có máu thịt của mình rồi. Uyển Thanh đã mang thai đứa con của tôi, đó là máu thịt của tôi! Còn ông, ông chẳng có cái gì cả, Lâm Nhiên chết rồi, bác cũng chết rồi, mẹ thì không thèm ngó ngàng gì đến ông, cho đáng đời! Ông chưa từng thật lòng yêu những người xung quanh, vì vậy mới rơi vào hoàn cảnh ngày hôm nay. Bác cũng còn hơn ông, cho dù ông ấy không còn nữa, nhưng trong lòng ông ấy còn có tình yêu, ít nhất ông ấy cũng đã có được tình yêu của mẹ, ông ấy...”
Lâm Hy bỗng nhiên im bặt.
Lâm Sỹ Diên từ từ, từ từ mở to mắt.
Như thể vừa có một tia sét xé toạc cả trời đêm lặng lẽ, trong sấm sét, hai bố con đứng sừng sững, cách nhau rất gần, gần đến nỗi có thể nhìn rõ ràng bản thân trong mắt của người kia.
Con ngươi trong mắt Lâm Sỹ Diên co giãn kịch liệt: “Mày, mày vừa nói cái gì?”
***
Tuần lễ văn hóa âm nhạc quốc tế Thượng Hải rầm rộ chưa từng thấy.
Trong mấy ngày, Đỗ Trường Phong, Thư Mạn và Vi Minh Luân dừng chân ở Thượng Hải, ba người đã thương lượng và đi đến thống nhất với nhau một chuyện rất quan trọng, công ty đĩa hát cổ điển nổi tiếng quốc tế JPY quyết định ký hợp đồng với Đỗ Trường Phong và Thư Mạn, thu đĩa hợp tấu cho hai người. Ông Teddy, ông chủ của JPY còn đặc biệt mở một cuộc họp báo ở Thượng Hải để công bố tin này. Tin tức vừa được công bố lập tức gây được sự chú ý với đông đảo nghệ sĩ trong giới âm nhạc. Sau buổi họp báo là tiệc rượu tưng bừng sang trọng, Sam Lin, nghệ sĩ violon trứ danh trong làng nhạc lâu năm lần đầu tiên xuất hiện trước mặt công chúng.
Nhưng, để thuyết phục Đỗ Trường Phong lộ diện, Vi Minh Luân và Thư Mạn cũng đã tốn không biết bao nhiêu nước bọt. Thực ra, chuyện lần này đến Thượng Hải, Đỗ Trường Phong tuyệt đối không chịu, vốn dĩ Vi Minh Luân cũng đành buông xuôi rồi, gọi điện nói với Cảnh Mặc Trì rằng có thể Sam không đi Thượng Hải, vì về cơ bản Thư Mạn ở đâu thì anh ta ở đó. Cảnh Mặc Trì liền không suy nghĩ nói ngay: “Thế thì đưa Thư Mạn đến đây, hoặc là cứ để hai người bọn họ cùng nhau ký hợp đồng cũng tốt. Ông Teddy, ông chủ của JPY nhiều năm trước cũng đã từng nhắc đến Thư Mạn, ông ấy vô cùng hài lòng với phần diễn tấu của Thư Mạn.” Cảnh Mặc Trì cũng đã từng làm trung gian giới thiệu, nhưng khổ nỗi lúc đó Lâm Nhiên lại vừa qua đời, Thư Mạn cự tuyệt tất cả mọi sự hợp tác với bên ngoài, thế là chuyện này cũng đành để mặc vậy.
Sau khi Vi Minh Luân chuyển ý của Cảnh Mặc Trì cho Thư Mạn, thật ngoài sức tưởng tượng, Thư Mạn rất tán thành, cô nói với Vi Minh Luân; “Vốn dĩ tôi cứ tưởng Lâm Nhiên là thiên tài độc nhất vô nhị trên thế giới này, nhưng bây giờ, tôi cảm thấy Sơn Mẫu là thiên tài trên cả thiên tài, anh ấy tùy ý vẽ một hàng nốt nhạc trên giấy là tuyệt diệu vô cùng rồi. Chúng ta nên để anh ấy đi ra khỏi Nhị Viện, anh ấy không nên bị trói buộc ở nơi này...”
Thư Mạn luôn thích gọi Đỗ Trường Phong là “Sơn Mẫu”.
Mỗi lần