XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2703 lượt.

theo ra, hỏi cô sao vậy, giờ Bạch Khảo Nhi mới nói rõ đầu đuôi. Mặc dù Cảnh Mặc Trì trông sắc mặt có vẻ hồng hào tươi tắn thế nhưng thực ra căn bệnh tim mạch của anh đã đến nước không có thuốc nào chữa trị được, bác sĩ đã tuyên án tử hình rồi, không sống được quá hai năm nữa.
Thư Mạn ngạc nhiên, cô vẫn biết Cảnh Mặc Trì bị tim mạch, nhưng anh là người rất lạc quan, rất ít khi lo lắng bệnh tình của anh, cho dù ngày ngày phải uống cả một đống thuốc nhưng vẫn ung dung tự tại hưởng thụ tình yêu. Cũng gần hai năm rồi Thư Mạn không gặp anh, chỉ thấy anh gầy đi nhiều nhưng tinh thần thì vẫn tốt, một người tốt như vậy, tài hoa xuất chúng như vậy, ý chí kiên cường như vậy mà lại không còn sống được quá hai năm nữa sao? Thư Mạn nghẹn ngào, không chỉ là vì cùng chung vận mệnh, cũng là vì thế gian này có quá nhiều thứ khiến con người ta quyến luyến, không muốn cắt bỏ nhưng vẫn phải để mất đi.
Bạch Khảo Nhi nức nở: “Thực ra trước đó tôi không hề biết anh ấy bị bệnh, cứ cãi nhau với anh ấy suốt, giờ nghĩ lại thấy mình thật ngốc, khi còn có thể yêu thì tại sao không hết lòng yêu đi, để đến cuối cùng mới biết mình đã để lỡ mất cái gì...”
Thư Mạn nói như đang có suy nghĩ gì: “Có lẽ đến lúc đó mới thực sự biết được thứ bản thân mình cần là gì, chỉ là lực bất tòng tâm rồi, không thể làm gì được nữa.”
Bạch Khảo Nhi cũng biết một chút về tình hình của Thư Mạn, cũng biết cô mắc phải căn bệnh giống như Cảnh Mặc Trì, cũng biết trong lòng cô có nỗi lo lắng băn khoăn, liền khuyên: “Thư Mạn, cô nhất định không được nản lòng, khi còn có thể yêu hãy hết lòng yêu đi, đừng để sau này phải hối tiếc điều gì. Tôi có thể nhận thấy được Sam rất yêu cô, mặc dù thái độ anh ấy nói chuyện hơi nóng nảy một chút, nhưng yêu như thế thì đúng là có muốn giấu cũng không giấu được.”
Thư Mạn cúi mặt xuống, im lặng không nói gì.
“Hãy cố mà trân trọng, tình yêu nhất định phải thay đổi trong thực tiễn mới có ý nghĩa, biết rõ là yêu, cũng muốn yêu, nhưng lại không chịu bước đến, như thế là yếu đuối! Về điểm này thì Mặc Trì lại rất tốt, cho dù đã trải qua sự đả kích và thất bại thế nào thì trước sau gì anh ấy vẫn biết bản thân mình mong muốn thứ gì, muốn có là sẽ tranh giành để có được nó. Chúng tôi quen nhau cũng được mấy năm rồi, trong thời gian đó chia tay làm lành cũng rất nhiều lần, cứ mỗi lần tôi nản chí cùng cực là anh ấy lại giữ chặt lấy tôi không chịu từ bỏ. Anh ấy nói với tôi, đã sống đến lúc này rồi, chẳng có thứ gì có thể nắm giữ lại được, tiền bạc, danh lợi, địa vị, tất cả mọi thứ đều không thể mang đi được, chỉ có tình yêu mới có thể sống mãi bên cạnh ta cho dù có nằm xuống dưới mồ rồi thì cuộc đời này cũng chẳng còn gì phải nuối tiếc nữa...”
“Thật vậy sao?” Thư Mạn ngẩng đầu lên nhìn cô.
“Đương nhiên là thật rồi! Ví dụ như tôi đây, mặc dù tương lai anh ấy sẽ rời khỏi thế giới này thật, tôi cũng sẽ không nuối tiếc, bởi trong lòng tôi có tình yêu dành cho anh ấy, bất kể đang thức hay ngủ, bất kể đang ở đâu, tôi đều không cảm thấy cô đơn, tôi sẽ cảm giác như anh ấy đang ở bên tôi, mãi luôn ở bên tôi...”
Hội Vi Minh Luân ở nhà Cảnh Mặc Trì đến mãi tận nửa đêm mới trở về khách sạn.
Vi Minh Luân vào phòng rồi ngủ luôn, Thư Mạn gõ cửa phòng Đỗ Trường Phong. Đỗ Trường Phong rất ngạc nhiên khi mở cửa thấy Thư Mạn, không giấu nổi niềm vui bất ngờ.
“Sao vậy, định để tôi đứng ngoài cửa à?” Thư Mạn cười nói.
Đỗ Trường Phong cũng cười, dắt cô đi vào.
“Muốn uống gì nào?” Đỗ Trường Phong cố gắng giấu sự kích động của mình, anh mở tủ lạnh ra. Thư Mạn thì như đang tìm cái gì đó trong phòng, “Cây đàn đó của anh đâu rồi, có thể cho tôi xem một chút được không?”
Đỗ Trường Phong vội lấy từ trong tủ ra chiếc đàn cổ “Stradivarius” hiếm có ra, Thư Mạn thận trọng đón lấy chiếc đàn rồi ngắm nhìn tỉ mỉ, trầm trồ khen ngợi không ngớt, nghe nói chỉ có những nghệ sĩ tầm cỡ quốc tế như Thibaud, Heifetz, Milstein mới có đủ thực lực để sở hữu cây đàn violon thế này, làm sao mà Đỗ Trường Phong lại có được, bởi đây không phải chuyện cứ có tiền mà mua được.
Dưới ánh đèn, cây đàn violon ánh lên hào quang kết đọng bao năm tháng, phần đầu của chiếc đàn được ghép thành bởi hai tấm gỗ tùng, vân gỗ của hai tấm gỗ ấy cứ kéo dài mãi đến tận mặt hông của cây đàn, phần lưng của cây đàn lại được ghép bởi gỗ phong, quả thật tinh xảo tuyệt đối. Đỗ Trường Phong giới thiệu, cây đàn này đã có lịch sử đến hơn ba trăm năm rồi, là món quà sinh nhật mà ông bố nuôi Lâm Sỹ Diên tặng cho anh từ rất nhiều năm trước, bình thường anh rất ít khi dùng, chi trong trường hợp quan trọng, hoặc là lúc ghi âm anh mới mang ra. Điều này khiến Thư Mạn rất cảm động, người làm cha làm mẹ bao giờ cũng cho con cái mình những thứ tốt nhất, nhưng người không phải bố mẹ đẻ mà cũng làm được như vậy thì quả là không hề dễ dàng gì.
“Đúng vậy, ông già đối xử với tôi rất tốt.” Đỗ Trường Phong xác nhận,
“Vậy anh nên hiếu thảo với ông ấy.”
Đỗ Trường Phong nhìn cô với ánh mắt dò xét, “Em nửa đêm chạy đến phòng tôi, chắc không phải là muốn bảo tôi phải làm một