XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2713 lượt.

đáng thương, mỗi lần thấy anh bị bố quở trách là tôi lại thấy anh thật đáng thương. Nếu không phải anh đối xử tuyệt tình với tôi đến vậy thì tôi đã ở lại bên cạnh anh quên đi thù hận, để anh cảm nhận được tình yêu, và cũng dạy anh cách yêu như thế nào. Nhưng... thật đáng tiếc... chúng ta không có duyên phận...”
Nói xong cô đứng dậy, thướt tha duyên dáng đứng trước mặt anh, do dự trong chốc lát rồi như thể hạ quyết tâm lớn lắm mới lại tiếp tục nói: “Cuối cùng tôi cho anh biết chuyện này. Tôi có thai rồi! Tôi sẽ sinh đứa con này ra, nhưng sẽ không để nó mang họ Lâm, bởi cái họ này giờ đây đối với tôi mà nói, chính là một nỗi sỉ nhục. Tên thì tôi đã nghĩ xong rồi, đứa bé sẽ tên là Ái Ái, tôi muốn nó từ nhỏ đã biết thế nào là yêu, học cách yêu, tiếp nhận tình yêu, tuyệt đối sẽ không để cho nó giống bố, lạnh máu vô tình, để rồi cuối cùng bị tình yêu bỏ rơỉ. Tôi nói xong rồi, tôi đi đây. Hãy bảo trọng.”
Nói rồi cô quay lưng dứt khoát bước đi, một cái quay lưng tao nhã.
Cô đã bước ra khỏi tầm mắt của anh, cũng bước ra khỏi thế giới của anh.
Chung Đồng chắc cũng cảm thấy nếu ở lại nữa thì sẽ càng khó xử hơn, anh lặng lẽ thu dọn giấy tờ trên bàn chuẩn bị rời khỏi. Lâm Hy ngồi trên ghế không nhúc nhích, anh ngẩng đầu lên nhìn Chung Đồng, ánh mắt bỗng như thẫn thờ trong giây lát, lầm bầm hỏi một câu: “Anh thấy tôi đáng thương không?”
Sáng sớm, vị trí nổi bật nhất trên tất cả các báo Ly Thành trong trang Kinh tế tài chính đồng loạt đăng tải tin mới nhất: “Tập đoàn Chấn Á (Lâm thị), sáng hôm qua đã tuyên bố mở cuộc họp đặc biệt của hội đồng quản trị, tiếp đó bộ phận phát ngôn của tập đoàn tuyên bố một tin giật gân, hội đồng quản trị sẽ có thêm một cổ đông mới là Diệp Quán Ngữ, đây là trường hợp đầu tiên mà cổ đông hội đồng quản trị không phải là một thành viên trong gia tộc, kể từ khi tập đoàn Chấn Á được thành lập đến nay...”
Ngày hôm sau, Diệp Quán Ngữ có mặt đúng giờ tại cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời của tập đoàn Chấn Á, phía trong đang tranh luận kịch liệt về vấn đề gì đó, lúc anh đẩy cửa bước vào lập tức mọi âm thanh đều im bặt. Theo lệ thường, cổ đông mới vào sẽ nêu ra một người miễn nhiệm tương ứng, rồi sau đó sẽ do các cổ đông khác trong hội đồng quản trị thảo luận và quyết định. Mọi người ai cũng đang đoán già đoán non xem người miễn nhiệm đầu tiên mà cổ đông Diệp mới vào là ai.
Lâm Sỹ Diên là Chủ tịch hội đồng quản trị, ông vẫn luôn ngồi trên chiếc ghế chủ tọa.
Vị trí tổng giám đốc bên tay trái ông lại để trống, không ai liên hệ được với Lâm Hy cả, đã mấy ngày liền rồi không gọi được điện thoại cho anh.
Diệp Quán Ngữ ngồi xuống bên phải Chủ tịch hội đồng quản trị, ánh mắt nhìn sang chỗ trống của Tổng giám đốc, có vẻ rất tò mò: “Sao vậy, hi vọng là Tổng giám đốc của chúng ta vẫn khỏe đấy chứ?”
“Sức khỏe anh ấy không được tốt lắm, hôm nay xin nghỉ.” Lâm Sỹ Diên vẫn còn bình tĩnh, ông nhìn thẳng Diệp Quán Ngữ, đợi mũi tên đầu tiên của anh. Đã đến thế này rồi thì ông cũng không muốn tỏ ra yếu đuôi trước mặt đối thủ của mình. “Đối thủ”... Trong lòng ông cứ suy nghĩ mãi hai chữ này, thật không ngờ, thằng nhóc chân đất trên phố Thuý Hà ngày nào ấy lại có một ngày trở thành đối thủ của Lâm thị. Ngày đó nhà họ Lâm cũng sống trên phố Thúy Hà, cứ mỗi lần Lâm Sỹ Diên đi làm về là lại thấy Diệp Quán Ngữ dắt em trai phụ giúp ông bố Diệp Đại Long dỡ than hòn xuống sân, thằng bé mới bảy tám tuổi, mặt mũi tay chân đen nhẻm, một bát chè hoa quế của bà mẹ Lương Hỉ Trân cũng đủ làm chúng vui cười hả hê. Lâm Sỹ Diên còn nhớ, có lần ông tự nhiên khen hai anh em chúng, Diệp Đại Long còn ngại ngùng nói, ôi dào, trẻ con nhà nghèo thì có triển vọng gì được cơ chứ, tương lai có bát cơm mà ăn là tốt lắm rồi.
Diệp Quán Ngữ hồi đó lưng đeo cặp sách, đi chân đất chạy bay trong ngõ như một cơn gió, giờ đây đã ngồi bên cạnh ông, bộ âu phục màu xám nhạt vừa vặn thân người, thái độ thản nhiên nhưng trong sắc mặt như có một thứ gì đó tiêu điều, tưởng như ánh mắt nhìn về đâu, nơi đó lập tức có thể đóng băng lại được.
Anh ta, đúng là con trai nhà họ Diệp sao? Dòng máu đang chảy trong con người anh ta đáng lẽ phải là máu của sói mới đúng, anh ta giấu giếm cái bản tính hung dữ tàn bạo thật tài tình, khi anh mê hoặc người ta bởi cái vẻ ung dung tự tại của mình, có lẽ cũng là lúc anh ta đang uống máu, gặm nát xương người ta, dường như ngoài Lâm Bá Hàn ngày trước ra thì đã lâu lắm rồi chưa từng thấy ai mới có lại cái khí thế như vậy. Ngay đến cả bản thân Lâm Sỹ Diên từng mạnh tay chém giết trên thương trường suốt bao năm qua cũng vẫn không thoát rời ra được cái phong độ nho nhã của người trí thức.
Diệp Quán Ngữ cũng thoáng phát hiện ra Lâm Sỹ Diên đang nhìn mình, anh ngoảnh mặt sang, hơi nheo nheo mắt, nét môi hơỉ nhếch lên nở nụ cười đã trở thành thương hiệu của mình: “Chủ tịch, chúng ta có thể bắt đầu được rồi.”
Lâm Sỹ Diên sững lại một chút, gật đầu: “Bắt đầu thôi.”
Thực ra, cũng chỉ là trình tự việc chung rất đơn giản, chủ tịch hội đồng quản trị giới thiệu cổ đông mới, cổ đông mới p