Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2705 lượt.

Đỗ Trường Phong nghe thấy cô gọi thế là lại nổi cáu, ‘‘Đừng gọi tôi là Sơn Mẫu, gọi tôi là chú cũng được”. Sơn Mẫu vừa nghe nói cô muốn anh đi Thượng Hải liền lắc đầu như cái trống lắc, kiên quyết không chịu đi.
“Anh không đi thật à?” Vi Minh Luân hỏi Trường Phong.
“Không đi!” Trường Phong trả lời cụt lủn.
“Thư Mạn sẽ đi đấy.”
“Cô ấy đi thì tôi cũng không đi.”
“Nhưng...” Vi Minh Luân biết điểm yếu của gã này nằm ở đâu, “Là Cảnh Mặc Trì mời cô ấy đi đấy. Anh cũng biết là, anh Cảnh ấy cũng đơn thân lâu lắm rồi, tình cảm anh em với Thư Mạn cũng sâu sắc lắm…”
Đúng như Vi Minh Luân suy đoán, mắt ‘Sơn Mẫu’ lồi lên như cái chuông đồng, miệng càu nhàu điều gì đó, đi đi lại lại mấy vòng trong phòng, lát sau đẩy Vi Minh Luân ra khỏi phòng.
“Làm cái gì thế?” Vi Minh Luân hét lên đối phó vẻ khó hiểu.
“Còn có thể làm gì nữa, đi đặt vé máy bay!”
Chuyện này thế là lo xong.
Trên máy bay đi Thượng Hải, Đỗ Trường Phong dựa đầu vào vai Thư Mạn ngủ khò khò, rất chi tự nhiên, Vi Minh Luân cười nói với Thư Mạn: “Thực ra nhiều lúc anh ấy cứ như trẻ con vậy, cô không thể đối xử với anh ấy theo cách mà cô đối xử với một người trưởng thành. Bị nhốt trong Nhị Viện bao nhiêu năm như vậy, xa rời thế tục, thế giới tinh thần của anh ấỵ còn trong sạch lắm. Trong thế giới của anh ấy, cô chính là nàng công chúa, ánh mắt anh ấy nhìn cô cũng giống như mặt hồ trước sơn trang vậy, nhìn thấu tận đáy, thuần khiết trong sáng.”
Thư Mạn nghẹn ngào: “Tôi biết, tôi biết hết...”
Vi Minh Luân không hỏi Thư Mạn xem cô biết cái gì.
Thực ra Thư Mạn biết hết, chỉ là cô không nói ra mà thôi. Nỗi ám ảnh về tình yêu của người đàn ông này nhiều lúc rất giống cô, đêm trăng mười bảy năm trước ấy, cô gặp Lâm Nhiên, cho rằng anh là người ấy của mình, và rồi cứ như vậy tuyệt vọng bước trên con đường tình yêu, mặc dù phía trước sương mù mờ mịt, không nhìn rõ được bất cứ thứ gì, cô vẫn một lòng dũng cảm tiến bước về phía trước. Thực ra ngay từ đầu đã biết rằng sẽ chẳng có lối thoát, không thể nào thoát khỏi số phận đã an bài, không thể nào trốn tránh khỏi sự bó buộc, ai mà có thể nói rõ được là ai đúng ai sai chứ? Hoặc có lẽ cái sai ở đây chính là hai người không nên gặp nhau. Thư Mạn thầm than thở, tại sao, tại sao chúng ta lại gặp nhau?
Đến Thượng Hải, hành trình được sắp xếp khá chặt chẽ, ngày nào cũng phải giao tiếp gặp gỡ với người này người khác, thời gian Đỗ Trường Phong và Thư Mạn ở riêng với nhau không nhiều. Đỗ Trường Phong rất không quen đối diện với đèn chớp, giống như Vi Minh Luân nói, thế giới của anh quá thuần khiết, rất nhiều thứ trong thế tục khiến anh mơ hồ, luống cuống không biết xử trí thế nào, bất lực và chẳng làm gì được, thế nên nỗi buồn khổ lại càng tăng thêm. Vi Minh Luân ở phòng ngay sát cạnh, nửa đêm nghe tiếng anh đập vỡ đồ đạc. Trong buổi họp báo ban ngày, có một nhà báo hỏi anh, rằng người tình đồng tính ẩn cư trong rừng núi bên Thụy Sĩ có đến đây cùng với anh hay không, lúc đó bàn tay gác trên đầu gối anh nắm chặt, đốt xương kêu tanh tách, anh ngoảnh mặt sang nói với Vi Minh Luân: “Tôi muốn đập vỡ cái đầu của thằng này ra.” Vi Minh Luân sợ hãi, mặt trắng bệch, Thư Mạn thấy vậy liền chìa tay ra dịu dàng nắm lấy nắm đấm của anh, vừa cười vừa nói với nhà báo: “Tôi nghĩ tôi phải làm sáng tỏ cho các vị điều này, người ẩn cư cùng Sam Lin không phải là anh chàng đồng tính nào cả, mà là tôi, hơn nữa nơi chúng tôi ẩn cư cũng không phải là Thụy Sĩ...”
Phía dưới bỗng nhiên xôn xao hết cả lên. Vi Minh Luân và Đổ Trường Phong cũng nhất loạt đổ ánh mắt về phía cô.
Thư Mạn tiếp tục cười nhẹ rồi nói: “Lâu nay, bên ngoài mọi người luôn có nhiều hiểu lầm về ngài Sam Lin, hôm nay chúng tôi mở cuộc hộp báo này một phần cũng là để làm sáng tỏ. Tôi và Sam Lin quen biết nhau đã nhiều năm nay, lại có đồng cảm lớn trong âm nhạc, với tôi mà nói, việc chúng tôi đến với nhau chính là sự chiếu cố tuyệt vời nhất của Thượng đế. Nhưng chứng tôi không phải người yêu của nhau, sự giao lưu trong thế giới tinh thần của chúng tôi còn thân thiết hơn nhiều so với cả những người yêu nhau. Có thể quen ngài Sam Lin đây quả đúng là may lớn nhất cuộc đời tôi.”
Sắc mặt Đỗ Trường Phong ngay lập tức trở nên rất khó coi. Chính vì cái câu nói đằng sau ấy của Thư Mạn, “Chúng tôi không phải người yêu của nhau.”
Tối đến, anh đập đồ vỡ loảng xoảng trong phòng khách sạn, Vi Minh Luân vội vàng tìm Thư Mạn nài nỉ, “Đi khuyên anh ấy đi, tôi sợ anh ấy sẽ điên mất, câu nói của cô lúc ban ngày ấy là đả kích không nhỏ đối với anh ấy đâu.”
Thư Mạn đến gõ cửa phòng anh: “Thỏ trắng ngoan ngoãn, mau mở cửa ra, tôi muốn đi vào...”
Vi Minh Luân kéo cô ra: “Sao cô lại gọi anh ấy như vậy?”
Thư Mạn hỏi lại: “Chẳng phải anh nói, tôi phải đối xử với anh ấy theo cách đối xử với trẻ con hay sao?”
Vi Minh Luân dở khóc dở cười.
Đang nói, cửa rít lên một tiếng rồi mở bật ra, Đỗ Trường Phong mặt đỏ bừng bừng lớn tiếng quát: “Làm cái gì thế?”
“Tôi muốn nói chuyện với anh.” Thư Mạn ôn tồn đáp lời.
“Tôi với cô chẳng có


Insane