80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2701 lượt.

mình, má lập tức đỏ bừng.
“Hai, hai người...” Vi Minh Luân mắt trừng trừng nhìn hai người, lắp ba lắp bắp.
Đỗ Trường Phong bịt miệng anh lại, kéo anh lên ban công, ngoái đầu lại nói với Thư Mạn, “Em về phòng trước đi, bọn anh chờ em dưới nhà ăn.”
Cửa được nhẹ nhàng đóng lại.
Vi Minh Luân vẫn còn chưa định thần được, giờ mới ngoái đầu lại nhìn ngó.
“Nhìn gì mà nhìn? Chưa thấy bao giờ à?” Đỗ Trường Phong cằn nhằn.
Vi Minh Luân nhìn Đỗ Trường Phong thần sắc tươi phơi phới trong nắng ban mai, lúc đó hồn vía anh mới quay trở lại: “Cái thằng tiểu tử này, khá lên rồi đấy, không hé nửa lời đã làm xong chuyện rồi...”
“Ông già tặng tôi cây đàn đó đã bao nhiêu năm rồi?” Đỗ Trường Phong bỗng nhiên hỏi một câu thật ngớ ngẩn.
Vi Minh Luân bị hỏi bất ngờ, ngay lập tức không thể hiểu là gì, lắp bắp hỏi lại, “Gì cơ?”
“Cũng phải mười bảy năm rồi ấy nhỉ, anh nói xem tôi đã làm gì thế không biết, sao không mang chiếc đàn ấy ra sớm nhỉ? Hại tôi phải đợi uổng phí mất mười bảy năm, ngu, thật là ngu quá!” Đỗ Trưởng Phong đấm mạnh vào lan can trên ban công, “vô cùng đau đớn”, Vi Minh Luân vẫn ù ù cạc cạc chả hiểu mô tê gì, Đỗ Trường Phong lại hỏi anh: “Bây giờ tôi nên làm thế nào?”






Kiếp Sau Làm Một Con Chim Cũng Tốt
Cả nhóm quyết định ở lại Thượng Hải thêm hai ngày nữa.Tối hôm trở về Ly Thành, Thư Mạn dựa trong lòng Đỗ Trường Phong mơ một giấc mơ thật dài. Cô mơ thấy rất nhiều, rất nhiều thiên nga, họ đuổi theo thiên nga chơỉ đùa, cuối cùng, dường như ngay bản thân cũng biến thành thiên nga, bay lượn trên bầu trời, còn tự do hơn cả gió...
Lúc tỉnh dậy, cô kể lại giấc mơ này với Đỗ Trường Phong, Đỗ Trường Phong nhẹ nhàng thở dài, hôn lên trán cô và nói: “Đời này có em làm bạn với anh, có tự do hay không cũng không còn quan trọng như vậy nữa rồi...”
Sáng hôm sau, sau khi Thư Mạn lưu luyến bịn rịn chia tay Cảnh Mặc Trì và Bạch Khảo Nhi, cô bước chân lên hành trình trở về Ly Thành, về đến sơn trang thì đã hai giờ chiều, Đỗ Trường Phong không chịu để Thư Mạn về nhà trên phố Đào Lý, khăng khăng đòi kéo cô về sơn trang. Từ sau tối hôm đó, hai người cứ như hình với bóng, thậm chí Thư Mạn vào nhà vệ sinh thì Đỗ Trường Phong cũng phải đợi bên ngoài cửa. Vi Minh Luân thấy thế cười anh, anh lại nói: “Anh không phải là tôi, anh không thể hiểu được tôi suy tính thiệt hơn như thế nào đâu. Tôi chỉ sợ chỉ chớp mắt một cái là lại không thấy cô ấy đâu nữa, luôn cảm thấy đây như là một giấc mơ vậy, không hề cảm thấy một chút gì gọi là cảm giác thực cà.”
Dự cảm của Đỗ Trường Phong nhanh chóng linh nghiệm.
Cô không muốn nói rằng cô nhớ, chỉ là vì cô biết đã không còn kịp nữa rồi. Cô yêu anh nhưng lại không thể nói, cô sợ sau khi cô ra đi, anh sẽ lại nhốt mình trong cái tù ngục mà anh tự tạo ra thêm mười bảy, mười tám năm, hay thậm chí còn lâu hơn nữa. Cô sợ tình yêu của cô sẽ cầm tù anh, khiến anh suốt kiếp không thể đầu thai được nữa. Cô không thể ích kỉ như vậy được! Thương thay anh đã bị cầm tù trong cũi lồng tinh thần suốt mười bảy năm rồi, cứ để anh tuyệt vọng từ đây cũng còn tốt.
Nhưng anh không hiểu, cô vẫn còn muốn tiếp tục sống biết bao, nếu như có thể vay ông trời mười năm hay hai mươi năm gì đó, hay cho dù chỉ là một năm, hai năm, cô cũng muốn tiếp tục sống, để lại được yêu anh đến hết mình một lần nữa. Tình yêu trước đó quá cay đắng, cô còn chưa cảm nhận được bao nhiêu hạnh phúc và ngọt ngào của nó thì ông trời đã cướp đi mất rồi. Những ngày tháng ấy, cô thường nghĩ, nếu như năm đó, dưới gốc cây hương Chương, anh không chạy trốn thì người cô yêu không phải là Lâm Nhiên mà sẽ là anh, vậy thì rất nhiều bi kịch có thể tránh khỏi rồi, chẳng phải sao? Nhưng vận mệnh là thế đấy, sai một bước, thiếu một giây, một gang tấc liền biến thành cả một chân trời, cho dù bây giờ cô đang yêu anh, nhưng rồi thế nào cũng lại bỏ lỡ, bởi vì cô không biết bản thân mình còn bao nhiêu thời gian nữa...
Còn anh, lấy hết sức mình ôm chặt lấy cô: “Tiểu Mạn!”
Anh không nói ra được lời nào, chỉ có thể gọi tên cô, mặc cho nước mắt thấm vào kẽ tóc cô. Chưa bao giờ anh sợ hãi đến vậy. Không phải sợ chết, không phải sợ bị băm thành trăm mảnh, chỉ sợ lại bị nhốt vào trong viện tâm thần, kiếp sau cho dù có làm một con chim, thì cũng còn hơn là bị nhốt trong đó...
***
Gió nổi lên rồi.
Diệp Quán Ngữ đứng trong sân dinh thự ngước nhìn bầu trời, gió như muốn thổi tan hết những đám mây trên trời đi vậy có một con chim bay ngang qua trên đầu, vẳng lại một tiếng kêu chói tai, xé toạc bầu trời, tạo thành một lỗ hổng trong suốt trên không. Diệp Quán Ngữ khẽ nói, giọng lạnh lùng: “Tôi sẽ khiến anh không bằng một con chim!”
Đã là mùa xuân, mùa mưa dầm cũng vừa qua, chỉ trong một đêm mà hoa nhài trong dinh thự đã nở rộ, khắp sân và dinh thự, nơi đâu cũng nức mùi thơm. Diệp Quán Ngữ đứng trong những khóm hoa, tay nhẹ nhàng gẩy cành lá xanh biếc, bông hoa nhỏ trắng nở giữa những cành lá lập tức đung đưa đẹp mắt, cứ như