Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2699 lượt.

phải nhẫn tâm, không nhẫn tâm thì cứ ở đó bị người ta bóc lột đi.”
Diệp Quán Ngữ lúc đó chỉ cười không đáp. Anh không hề nghĩ rằng, sau này, câu nói ấy của ông chủ đã linh nghiệm ngay trên chính bản thân anh. Sự tàn khốc của hiện thực, sự bỉ ổi của nhân tính, khi đó, ở tuổi của anh vẫn còn chưa cảm nhận được.
Một hôm, lúc ông chủ ra ngoài về đã vỗ vai anh, vui vẻ nói: “Mau về Thanh Thủy Đường đi, bà Bối La gọi điện đến bảo anh dù thế nào cũng phải về, nói là có chuyện quan trọng. Bà ấy rất hài lòng về cái chậu hoa mà cậu chọn cho bà ấy lần trước, khen anh hết lời, nói anh tốt bụng, có tố chất... Chà chà, tiểu tử, cậu đi nhanh về nhanh, tiện gửi lời hỏi thăm sức khỏe của tôi đến bà ấy, hi vọng sau này bà quan tâm nhiều, giới thiệu mấy ông chủ giàu có cho chúng ta.”
“Bà ấy không nói là có chuyện gì sao?” Diệp Quán Ngữ cẩn thận hỏi lại.
“Cậu lo chuyện này làm cái gì, bà ấy bảo cậu đi thì cậu cứ đi, có phải ăn thịt cậu đâu mà sợ!” Ông chủ mặt mày dữ tợn, vẻ thần bí nói, “Đừng thấy bà già ấy đã lớn tuổi, lại chỉ là một người bình thường, tôi nói cho các anh biết, bà ấy mới là người giàu có thực sự, chúng ta nịnh hót bà ấy còn chẳng xong nữa là!”
“Ông chủ, làm sao mà ông biết bà ấy giàu?” Một bác thợ sơn bên cạnh hỏi.
“Anh thì biết cái khỉ gì! Tôi nghe người ta nói, hồi trẻ bà này là một gì gì đó, dù sao thì cũng không phải là vợ chính của một ông quan to của tỉnh, ông quan lớn đó là một nhà tư bản, giàu có vô đối. Hồi ‘Cách mạng văn hóa’ ông ta bị xử tử rồi, trước lúc lâm chung còn để lại cho bà này một đống tiền, còn nhiều như thế nào, nếu không khoa trương thì nghe nói có thể mua được cả nửa cái Đồng Thành này đây, còn nếu khoa trương thì tiền còn dư để mua cả cái Đồng Thành này. Cái dinh thự mà bà ấy đang à bây giờ chính là ông quan to ấy tặng đấy, nghe nói dưới đất còn chôn cả vàng nữa...”
“Phét! Làm gì có chuyện đó.” Các bác thợ chẳng ai tin.
Diệp Quán Ngữ cũng không tin. Anh quen biết bà Bối La cũng hoàn toàn là do công việc, bà ấy muốn tân trang lại dinh thự, chính là Thanh Thủy Đường, căn nhà thời xưa có tường ngói xanh bao quanh cả sân vườn rộng, kiểu kiến trúc điển hình thời dân quốc. Mặc dù vẫn nhìn ra được hơi hướng ngày xưa nhưng thời gian đã trải qua mưa gió hơn nửa thế kỉ, không kể tới mối mọt làm gì, tường nhiều chỗ cũng đã bị nứt, mái nhà cũng bị dột. Không biết ông chủ làm cách nào mà tìm được vụ làm ăn béo bở này, bảo Diệp Quán Ngữ qua đó tính toán giá thành tân trang, lại còn dặn kĩ tính nhiều lên một chút cững không sao nói là bà ấy vừa mới bên nước ngoài về, nhiều tiền lắm. Nhưng Dỉệp Quán Ngữ vẫn không chịu nghe, tính toán chi li rõ ràng mạch lạc, không những không hề khai man giá thành, thậm chí lại còn đưa ra rất nhiều ý kiến, góp ý về cách bài trí cảnh quan bên ngoài lẫn trong nhà, khiến bà rất hài lòng. Sau khi công trình hoàn công, bà thường mời Diệp Quán Ngữ đến chơi, mời anh dùng cơm, nhà có vấn đề gì cũng chỉ tìm anh.
Nhưng dịp để Diệp Quán Ngữ và bà Bối La trở thành bạn bè không câu nệ tuổi tác đó chính là vào mùa xuân trước đó, bà Bối La muốn treo mấy cái đèn lồng trong sân, và mời Diệp Quán Ngữ qua giúp. Diệp Quán Ngữ vui vẻ đến giúp, không những giúp bà treo đèn, mà còn đích thân viết một câu đối dán trước cửa, khiến bà vui quá cười mãi, kết quả là vui sướng quá, ngất ngã vật xuống đất. Diệp Quán Ngữ giật bắn mình, vừa gọi người khác trong dinh thự gọi xe cấp cứu, vừa thực hiện biện pháp cấp cứu đơn giản cho bà lão, may vì cấp cứu kịp thời nên đã cứu được mạng sống. Bà vô cùng cảm kích, sau khi xuất viện cầm một xấp tiền nhét cho anh, Diệp Quán Ngữ kiên quyết không nhận, lại còn giận dỗi hẩy tay bỏ về. Chuyện này khiến bà cảm thấy Diệp Quán Ngữ là người có chí khí, liền cho thư kí đến tận công ty lắp đặt sửa chữa xin lỗi anh, còn mời anh đến dinh thự dùng cơm, nói mà khiến người ta cảm động rơi nước mắt.
Đương nhiên, Diệp Quán Ngữ không hề chấp nhặt bà, liền tỏ ý rằng mình không để bụng gì. Cũng chính từ hôm đó, bà coi Diệp Quán Ngữ như người nhà mình, có việc hay không có việc gì cũng gọi anh đến nói chuyện gia đình, chuyện trò, nói về cuộc đời, mỗi lần như thế Diệp Quán Ngữ không bao giờ từ chối. Anh cảm thấy ở bà có một sức hấp dẫn kỳ lạ, đầu tóc bạc phơ, thoạt nhìn là biết bà là người trải qua bao cuộc bể dâu của thời cuộc, lại thông kim bác cổ, trong trường hợp nào cũng có kiến giải đặc biệt về cuộc sống và số phận, coi tiền tài danh lợi như mây khói phù du. Mặc dù bà không nói chuyện, ngồi dưới gốc cây hải đường trong sân phe phẩy chiếc quạt, ngước nhìn bầu trời, ánh hào quang phát ra trên khắp người cũng khiến người ta thực sự khâm phục. Một già một trẻ gạt đi tuổi tác và số phận, từ đó trở thành một đôi bạn vong niên, có thể tám đủ mọi chuyện trên trời dưới bể.
Khi đó, Diệp Quán Ngữ còn trẻ, có gì khó khăn nghi hoặc gì đều nói với bà lão, họ nói về tất cả mọi chuyện, chỉ có tình yêu là không bao giờ nói đến, dường như đây là điều cấm kị của bà. Bà có thể giải đáp bất cứ câu hỏi nào cho Diệp Quán Ngữ, chỉ riêng về chuyện tình y


XtGem Forum catalog