Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2700 lượt.

thể hiện hết ra vẻ đẹp của mình để nghênh đón sự chiếu cố của anh.
Đã lâu rồi anh không đến dinh thự, suýt nữa thì bỏ lỡ mùi thơm nồng nàn nhất khi hoa nhài bắt đầu nở. Bà Bối La từng nói, hoa nhài chỉ thơm nhất là trong bảy ngày đầu tiên khi bắt đầu nở, cũng như tình yêu ỵậy, nhất định là tình yêu đầu tiên mới là chân thực nhất, và cũng là hoàn chỉnh nhất, trải qua đủ mọi đả kích và sự tàn phá của hiện thực, thì tình yêu dù có thơm nồng nàn đến thế nào cũng trở thành bi thương.
Nói hay thật...
Diệp Quán Ngữ lại thở dài, ngồi lên một chiếc ghế đá trong sân vườn.
“Thư tiểu thư và Đỗ Trường Phong đang ở cùng nhau.”
Khi tên thuộc hạ theo đuôi Đỗ Trường Phong báo tin này cho anh, anh chỉ cảm thấy bi thương. Đứng trước cửa sổ phòng ngủ ngắm mưa rơi suốt cả đêm, màn đêm đen sì, trái tim anh như lạnh đến tận đáy. Vốn dĩ là vẫn còn một chút thương hại, người đó bị nhốt trong viện tâm thần bao nhiêu năm như thế nên anh mới cho anh ta một chút tự do để tiếp tục chơi trò chơi này cùng mình. Vì anh luôn cô độc, cô độc đến cùng cực, dù đứng giữa hàng vạn người nhưng anh vẫn thấy mình là người cô đơn nhất trên thế gian này. Anh thường so sánh mình như một con mèo, nếu không còn chuột nữa thì mèo liệu có còn là mèo không? Nhưng, giờ anh không muốn chơi nữa, cho dù anh không thể làm mèo.
Sau khi họ đi Thượng Hải, Lữ tổng quản từng hỏi anh :“Chúng ta nên làm thế nào?”
Ánh mắt Diệp Quán Ngữ lơ đễnh, tay nghịch chiếc nhẫn ngọc bích trong suốt lung linh, hỏi lại ông: “Phải làm thế nào mới có thể khiến chim không bay lên được?”
Lữ tổng quản không suy nghĩ, đáp: “Đương nhiên là bỏ cái cánh của nó đi rồi!”
“Sai rồi! Bỏ cánh đi rồi thì có còn là chim không? Nó sẽ chết... Tôi không muốn anh ta chết, tôi muốn anh ta sống, muốn bay lại không bay được, như vậy mới đúng là sống không bằng chết.”
“Vậy thì hãy làm cho anh ta một cái lồng thật kiên cố.”
Diệp Quán Ngữ không trả lời, nhìn ngắm tẩn mẩn chiếc nhẫn trong tay, rồi lại giơ lên soi trước ánh đèn, như thể đang ngắm một vật quý giá hiếm có trên thế gian, lơ đễnh như thể không nghe thấy lời Lữ tổng quản vừa nói.
Lữ tổng quản ngầm hiểu ý ông chủ, vội tiếp lời: “Diệp tổng, nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước nhé.”
Diệp Quán Ngữ không nhìn ông, nhẹ nhàng hôn lên chiếc nhẫn.
Lúc này đây anh đang ngồi trong sân, lại đang ngắm nhìn chiếc nhẫn ngọc bích đeo trên ngón tay trái, một vòng xanh biếc quấn quanh ngón tay, phát ra ánh huỳnh quang màu xanh lục trong suốt dưới ánh nắng, thứ ánh sáng thật khác thường, tựa như bản thân nó có linh hồn, như đang lặng lẽ kể lể điều gì đó...
Hơn mười năm rồi, ngoài chiếc nhẫn này ra, chẳng có ai biết anh đã từng xuống địa ngục. Người bò lên từ địa ngục thì hầu như chẳng còn chút nhân tính gì đáng nói. Cho dù là thế, anh vẫn muốn trở lại làm một con người bình thường. Bà Bối La đã từng nói, cảm giác thù hận thật sự quá đau khổ, nếu như được lựa chọn, bà nguyện chọn yêu chứ không chọn hận. Vì vậy bà Bối La thường khuyên bảo anh, con trai, hãy từ bỏ hận thù của cậu đi, rồi cuối cùng sẽ có một ngày cậu sẽ phát hiện ra rằng cái giúp cậu sống đến mãi tận lúc cuối ấy lại chính là tình yêu, chứ không phải là hận thù... Thực ra, đúng là anh muốn từ bỏ, chỉ vì trong lòng quyến luyến người con gái đó. Nhưng đến giờ cô ấy đã yêu rồi, nghe nói lại còn yêu cái thằng điên ấy, bỗng nhiên anh mơ màng, mất cô, mất đi tình yêu, anh chỉ còn lại hận thù, làm sao anh còn có thể yêu được nữa... Thật đáng tiếc, bà Bối La không còn nữa, nếu không nhất định bà sẽ nói cho anh biết câu trả lời.
Anh ngẩng đầu lên nhìn ngói lợp xanh biếc trên mái nhà, cả dây trường xuân bò dài giăng dợ trên tường, năm này qua năm khác, cho dù đã trải qua phong ba bão táp như thế nào thì những dây trường xuân và rêu xanh ấy vẫn luôn như hình với bóng, không nỡ nào khô héo, không nỡ nào chết đi, cũng giống như những người đã từng sống trong dinh thự này, mặc dù được chôn cất mỗi người một nơi nhưng họ chưa bao giờ rời xa nhau, mãi luôn ở đây. Mỗi khi đêm khuya vắng lặng, một mình trong sân thở khẽ lắng nghe, thậm chí anh còn có thể nghe thấy âm thanh của những người ở thời đại ấy, những chuyện của thời đại ấy, có tiếng thở dài, cũng có cả tiếng bước chân đi...
Một buổi chiều gió hiu hiu, ngửi hương thơm phảng phất khắp sân thế này sẽ rất dễ nhớ lại chuyện cũ. Diệp Quán Ngữ nhắm mắt lại, chợt cảm thấy thời gian như quay lại thời điểm hơn mười năm về trước. Khi đó anh còn đang làm thuê ở Đồng Thành, được ông chủ sắp xếp cho tính giá thành trong một công ty sửa chữa lắp ráp. Lần nào Diệp Quán Ngữ cũng hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, giá xây dựng tính ra khiến ông chủ và khách hàng đều rất hài lòng. Điều duy nhất mà ông chủ chưa ưng ở anh, đó là anh không đủ cứng rắn, lại quá thật thà, làm bao nhiêu thì tính bấy nhiêu, bảo anh tính khéo một chút anh cũng không chịu. Ông chủ có lần còn nói xẵng: “Cậu cứ thế này thì cả đời chỉ có làm thuê mà thôi. Nếu muốn tương lai trở thành một ông chủ như tôi đây, thì cái đầu tiên mà cậu phải học đó là


Snack's 1967