Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2697 lượt.

ng học theo bà, mỉm cười: “Bà đoán xem?”
***
“Họ tên của anh.”
“Hỏi tôi á?”
“Chẳng lẽ tôi lại đang hỏi người khác à?”
“Vậy anh hỏi cái tên nào của tôi, tôi có rất nhiều tên.”
“Tên anh hay dùng nhất.”
“Cầm thú.”
“Anh nói gì?”
“Cầm thú, bạn tôi đều gọi tôi như vậy.” Đỗ Trường Phong nhe răng cười, cười trông giống một loài cầm thú thật, trong trường hợp nghiêm túc thế này mà anh lại còn có thể cười lên được.
“Rầm” một cái, tổ trưởng Lôi ngồi ở chính giữa đặt cốc trà trong tay xuống, hai hàng lông mày cau lại, ánh mắt như dao như muốn đâm thẳng vào Đỗ Trường Phong. Chỉ hận một nỗi không bổ đầu anh ta ra được, xem xem rốt cuộc gã này là một người bình thường hay là một thằng thần kinh thực sự.
Đỗ Trường Phong đón nhận ánh mắt của ông, không chút sợ hãi.
Câu chuyện vừa mới bắt đầu, không khí đã trở nên ngột ngạt. Trong phòng giám định im lặng đến nỗi mọi người như có thể nghe thấy tiếng thở của nhau. Rèm cửa sổ được kéo kín lại, ánh đèn cũng không sáng lắm, rõ ràng bên ngoài ánh nắng chói chang, tiết tháng mười ấm áp nhưng trong phòng lại rất lạnh lẽo, cảm giác lạnh đến thấu xương. Mấy chuyên gia giám định tư pháp bệnh tâm thần bay từ Bắc Kinh đến lần lượt ngồi xuống, phía trên tường sau lưng họ có một ô cửa sổ bằng kính, trong phòng không nhìn thấy bên ngoài nhưng bên ngoài cánh cửa đó lại có thể nhìn rõ tất cả bên trong. Đỗ Trường Phong ngồi đối diện với nhóm chuyên gia, bất cứ một chi tiết biểu cảm nào trên nét mặt anh dù là nhỏ nhất, cho dù chỉ là một cái chau mày, một tiếng thở dài, những chuyên gia bên ngoài đều có thể nhìn rõ mồn một.
Đỗ Trường Phong ngồi đối diện với nhóm giáo sư chuyên gia đang ngồi nghiêm chỉnh trên bàn, trên mặt anh không rõ là thái độ gì, hay nói cách khác, là không có thái độ gì cả. Anh mặc một chiếc áo len có mũ màu trắng gạo, đi kèm với chiếc quần nhung bấc đèn màu nâu, ngồi vắt chân lười biếng nhàn hạ. Một chùm đèn chiếu từ đỉnh đầu anh xuống, càng tôn thêm vẻ tuấn tú ngôi khô trên khuôn mặt anh, nhưng nhìn kĩ một chút, ánh mắt anh sâu thẳm, khóe miệng rõ ràng là đang hiện lên vẻ giễu cợt không dễ gì nhìn ra được, có vẻ như đây là một chuyện khá là hay ho.
Nhìn vẻ bề ngoài, trạng thái tinh thần của anh chẳng có gì là khác thường, ung dung phong độ, cả người toát lên một vẻ đậm chất nghệ sĩ, điều này có liên quan đến nghề nghiệp của anh, thân phận của anh trước khi được mời đến phòng giám định là một hiệu trưởng của trường piano nào đó, làm nghề giáo dục nghệ thuật. Còn về chuyện sau khi anh ra khỏi phòng giám định với thân phận gì, là một người điên, hay là một người bình thường thì còn phải đợi nhóm chuyên gia nghiên cứu và chứng minh thêm mới biết.
Nhưng hiệu trưởng trường piano chỉ là thân phận đại chúng của anh.
Anh còn có một thân phận rất ít người biết được.
Bạn đã từng nghe nói đến Sam Lin chưa? Chính là một nghệ sĩ violon thần bí, nổi tiếng thế giới với tiếng đàn violon hòa hợp cùng thiên nhiên, trong tiếng nhạc của anh có tiếng nước chảy, tiếng chim kêu, tiếng gió và tiếng mưa, thậm chí cả tiếng sấm. Con người này vô cùng tài hoa, không những là một nghệ sĩ kéo vioion đạt đến trình độ đỉnh cao mà còn là một nhà viết nhạc thiên tài, đã từng viết và phối nhạc cho rất nhiều bộ phim nổi tiếng. Nhưng vì anh rất ít khi công khai lộ diện, chưa bao giờ lên sân khấu biểu diễn, hiểu biết của mọi người về anh chỉ dừng lại ở xuất thân của anh là một Hoa kiều, trở về nước vào những năm chín mươi, đã từng di du học ở Nhật, đã phối nhạc cho một bộ phim đạt giải Oscar nào đó và thành danh ở nước ngoài.
Còn về hoàn cảnh gia đình, cuộc đời, tình trạng hôn nhân tuổi tác, nơi ở hiện tại, đủ loại tin đồn và phỏng đoán đều có cả, nhưng bản thân Sam Lin chưa bao giờ ra mặt để làm sáng tỏ hay giải thích điều gì. Mỗi lần có phát ngôn với bên ngoài hoặc phỏng vấn của giới báo chí đều là thông qua người quản lý của công ty đĩa hát, bản thân anh chưa bao giờ nhận lời phỏng vấn. Trên đĩa nhạc của anh cũng chưa bao giờ có in ảnh của anh trên đó, thế nên anh là nam hay nữ thì đến giờ vẫn chưa có một kết luận chuẩn xác nào cả, đã từng có rất nhiều người đoán anh là nữ giới, đặt cái tên của nam giới chỉ là để làm xáo trộn tai mắt mọi người,
Không sai, Đỗ Trường Phong chính là Sam Lin, ngoài công ty đĩa hát ra, và người thân cận nhất bên cạnh anh, không ai biết được thân phận đích xác này của anh cả.
Cho đù anh ấy xuất hiện trước mặt bạn ngay vào lúc này, bạn cũng không thể nhận ra anh được, dù là bạn đã từng nghe nhạc của anh ấy, từng xem bộ phim mà anh ấy phối nhạc.
Nếu như kết quả giám định của mười bảy năm trước không bị lật ngược lại, anh vẫn là tội phạm giết người, là kẻ mắc bệnh tâm thần. Mà nếu như bản án bị lật lại, thì rất có thể anh sẽ phải đối mặt với tai họa phải ngồi tù, và anh sẽ lại mất đi tự do, có điều là không phải bị nhốt trong viện tâm thần, mà sẽ là bị tống vào nhà lao. Vậy nên về lý thuyết mà nói, anh nên từ chối thừa nhận mình đã giả vờ là bệnh nhân tâm thần, anh nên nói mình là một bệnh nhân tâm th