Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2646 lượt.

o tối biết cái chân tướng mà tôi muốn biết đó rồi chứ?”
Lâm Sỹ Diên nước mắt đầm đìa, khóe môi run run, gần như không thể nói ra lời: “Lâm Hy, một người thông minh như cậu mà còn cần phải hỏi tôi cái chân tướng này sao?”
“Ý ông là gì?”
“Cậu nói xem là ý gì đây, tình riêng giữa mẹ cậu và bác cậu không phải là chuyện ngày một ngày hai, bà ấy yêu bác cậu, yêu đến mất đi cả lý trí, họ đã yêu nhau ngay từ trước khi bà ấy kết hôn với ta rồi, cậu nói xem cậu còn có thể là con trai của ai được nữa? Bản thân cậu hãy nghĩ xem, cậu là con trai của ai?”
Con ngươi trong mắt Lâm Hy co giãn kịch liệt, lúc thì giãn to, lúc lại thu nhỏ, miệng há hờ hờ, cứ như thể vừa bị một cây gậy đập mậnh vào đầu, mãi hồi lâu vẫn không định thần lại được.
Ngoài cửa sổ mưa gió bão bùng, sấm sét chiếu vào căn phòng thứ sáng xanh lè đáng sợ.
Người Lâm Hy như bị hút hết linh khí, chỉ còn cái xác không, linh hồn không còn tồn tại. Thật đáng sợ, mặc dù anh đã lật tẩy chuyện tình giữa mẹ và bác từ lâu, nhưng quả thực, anh vẫn chưa bao giờ nghĩ về bản thân mình, hoặc là ngay sâu trong tiềm thức, anh cố không cho phép bản thân mình nghĩ đến khả năng đó. Anh sợ một khi mình đã nghĩ và hiểu rõ ra rồi thì anh sẽ không sống nổi nữa.
Xưa nay anh luôn là người bề ngoài có vẻ ung dung hiền lành, nhưng bên trong lại rất mạnh mẽ quyết liệt, mặc dù anh không suy nghĩ, nhưng có lẽ trong lòng anh biết rõ hơn ai hết, thực ra đã rõ từ lâu rồi. Chẳng biết làm sao được, anh quá thông minh, người quá thông minh sẽ không có cách nào mà giả vờ hồ đồ được. Anh ra tay như vậy, nhẫn tâm như vậy, có lẽ là muốn hủy diệt đi cái chân tướng mà anh không muốn biết tới nhất, chỉ là bản thân anh không chịu thừa nhận mà thôi. Anh không thừa nhận, không có nghĩa là trong lòng anh có thể bình tĩnh, thực tế anh không tài nào khiến mình bình tĩnh được, bác luôn đối xử với anh như đứa con do chính mình đẻ ra vậy, điều này đã trở thành cái gông cùm mà cả đời anh không thể nào thoát ra khỏi, anh nằm mơ cũng thấy Lâm Duy người ngập trong vũng máu tươi đứng trước mặt anh, không nói gì cả, chỉ nhìn anh vậy thôi, nhìn anh chằm chằm vậy thôi.
Lâm Duy bị đâm, lúc được đưa đến bệnh viện thì đã không còn hơi thở nữa, Lâm Hy đích thân tham gia cấp cứu, anh thực sự muốn cứu bác mình, anh dùng hết tất cả mọi cách. Lúc đó, có lẽ anh đã thấy hối hận, mãi cho đến lúc cuốì cùng khi bác bị phủ tấm vải trắng lên, anh vẫn còn như mất hồn, còn đang chìm trong cái ảo giác đáng sợ ấy, còn tưởng đó chỉ là một cơn mơ. Anh thật sự hi vọng đó chỉ là một cơn mơ, để khi tỉnh giấc rồi, sẽ không có gì xảy ra cả.
Rất nhiều đêm, anh bị dày vò trong những cơn mơ như thế, sống không được, chết cũng chẳng xong. Trong lòng càng không muốn nghĩ thì lại càng muốn phải chứng thực, giống như một bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo vậy, trong lòng biết rõ là mình đã mắc bệnh gì, rất sợ hãi, nhưng lại muốn được bác sĩ chứng thực, bởi dù ít dù nhiều thì trong lòng vẫn còn nuôi một tia hi vọng, hi vọng đó chỉ là nhầm lẫn. Lâm Hy thấy mình chẳng khác nào một “bệnh nhân” hết thuốc chữa, nếu không thể có được sự chứng thực của bố, sớm muộn gì anh cũng phát điên lên trong những mớ suy đoán của mình.
Đã chứng thực rồi, bây giờ, cuối cùng thì đã được chứng thực rồi, Lâm Hy vẫn còn đang giãy chết, môi lắp bắp, vẫn không thể khẳng định: “Tôi... đã giết chết bố đẻ của mình?”
“Cậu nói xem?” Lấm Sỹ Diên đau khổ nói.
Như có một tiếng sấm giáng xuống đầu, cả đất trời bỗng nhiên chao đảo.
“Không, không thể nào!” Lâm Hy lắc đầu, “Nếu tôi là con trai của bác, vậy rất có thể nhóm máu của tôi phải tương đồng với ông chứ, bởi ông và bác là hai anh em.”
Lâm Sỹ Diên ngẩng mặt lên, mắt nhìn về bức chân dung của Lâm Bá Hàn treo trên tường, thở dài một tiếng: “Vậy thì phải hỏi ông nội cậu thôi, câu hỏi này ta không thể trả lời được.”
“...Ông nội?” Lâm Hy hồn bay phách lạc, cũng hướng ánh mắt nhìn bức tranh. Loạn rồi, tất cả loạn hết rồi, đây là cái gia đình gì thế này, đây là cái tình thân gì thế này, sao khủng khiếp đến vậy, sao lại bi thảm đến vậy? Hóa ra từ đầu đến cuối anh chỉ là một vật hi sinh mà thôi. Cuối cùng nước mắt cũng ứa ra khỏi khóe mắt, Lâm Hy mơ màng, giống như một tên tử tù bị áp giải lên pháp trường, mất hết khả năng chống cự: “Bác... không phải là con đẻ của ông nội, là vậy sao? Vậy ông ấy từ đâu đến, tôi từ đâu đến, vô liêm sỉ! Thật là vô liêm sỉ! Tại sao tôi lại sinh ra trong một gia đình như thế này cơ chứ? Tôi hận các người, sao lại mang tôi đến với cái thế giới bẩn thỉu này...”
“Người mất rồi cần phải được tôn trọng, cậu tích chút đức đi. Rất nhiều chuyện của ông nội cậu tôi cũng không biết, chỉ là nghe hai bà cô của cậu vô tình nhắc đến thôi, chưa bao giờ được ông nội cậu chứng thực cả. Ông cụ đã mất bao năm nay rồi, những chuyện xưa cũ xa vời đó chắc ông ấy cũng mang theo hết xuống mồ rồi.”
Đột nhiên, Lâm Sỹ Diên không nói nên lời nữa, trong tiếng sấm tiếng sét, ngay cửa phòng khách có một người đang đứng, trên người là bộ quần áo xanh, dáng người gầy gò, khắp ng