Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342651

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2651 lượt.

ịt được miệng anh ta không?”
“Cái này thi tao sẽ tự thương lượng với Thư Bá Tiêu, chỉ cần mày chịu chữa trị cho Kỳ Kỳ, thì họ cũng sẽ không làm khó mày.”
“Thỏa thuận xong!” Mặt Lâm Hy lập tức tươi cười rạng rỡ.
Tuy nhiên, nụ cười trên mặt Lâm Hy nhanh chóng vụt tắt, anh nhìn chằm chằm ông bố nói: “Có điều tôi vẫn còn một điều kiện phụ thêm nữa, thưa ông bố yêu quý.”
“Mày còn muốn gì nữa?” Lâm Sỹ Diên hỏi, vẻ mặt khó chịu.
“Chân tướng! Ông nhất định phải nói cho tôi biết, bố đẻ của tôi là ai, ông cũng một nửa người đã nằm xuống đất rồi còn gì, không cần thiết phải mang bí mật này xuống dưới mồ luôn chứ.”
Lâm Hy nhìn thẳng mắt Lâm Sỹ Diên, ánh mắt như lửa đuốc bùng lên. Có những chuyện đã chôn giấu trong lòng anh rất lâu rồi, anh luôn nghi ngờ nhưng lại không thể khẳng định được. Anh cần mặt đối mặt để chứng thực, cho dù kết quả chứng thực ấy có thể khiến anh suốt kiếp không ngóc dậy được, nhưng anh cũng không muốn cõng theo gánh nặng này mà bò xuống mồ chôn.”
Lâm Sỹ Diên thì lại rất thản nhiên đón ánh mắt của con trai, ông cười nhạt: “Con trai Lâm Hy của ta, không phải ta cố ý giấu con, mà là ta sợ con không chịu nổi sự đả kích này.”
“Cảm ơn sự chăm sóc của ông bố yêu quý, có điều tôi đã lớn thế này rồi, mọi sự đả kích đều đã từng trải qua hết rồi, tôi tự nhận thấy rằng trên đời này chẳng còn gì có thể đả kích được tôi nữa cả.”
“Vậy sao?”
“Đúng vậy.” Lâm Hy quả quyết.
“Vậy cậu nói cho tôi biết một chân tướng khác trước đã, rồi ta sẽ nói chân tướng này cho cậu biết.”
“Ông muốn biết cái gì, nhất định cái gì tôi biết tôi sẽ nói, mà đã nói là nói hết.” Lâm Hy biết chẳng thể giấu được ông bố cái gì cả, nói năng rất dứt khoát. Lâm Sỹ Diên nhẹ nhàng gật đầu, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm trọng: “Cậu nói cho ta biết, ông bác cậu làm sao mà lại chết, có phải là do cậu ra tay hay không?”
Dường như Lâm Hy đã có chuẩn bị từ lâu, dùng lời nói ban nãy của Lâm Sỹ Diên phản kích lại: “Bố yêu quý, không phải vì tôi cố ý giấu ông, mà vì tôi sợ ông không chịu đựng nổi sự đả kích này.”
“Cảm ơn con trai ta đã biết lo lắng cho ông bố này, có điều sống hơn nửa đời người rồi, mọi đả kích thế nào cũng đã từng trải qua rồi, ta tự nhận thấy trên đời này chẳng còn gì có thể đả kích được ta nữa cả.”
Ông trả lại cho Lâm Hy những lời anh vừa nói.
Hai bố con quyết đấu, chưa bao giờ khủng khiếp đến vậy.
Mặt Lâm Hy căng lên như tượng đá, trong mắt lại lóe lên ánh sáng ảm đạm, như đốm sáng lạnh băng lóe lên từ trong mắt một con sói lang thang trong đêm: “Bố, tôi thật sự rất thương hại ông, cả đời bị ‘cắm sừng’, mà người cho ông cái ‘sừng’ đấy lại chính là người anh ruột thân thiết nhất của mình. Thật là bất hạnh, phận làm con là tôi đây, phát hiện được cảnh vô liêm sỉ này, vì để bảo vệ thanh danh của dòng tộc, tôi không thể không nhẫn nhịn nỗi tức giận này mà im hơi lặng tiếng, giương mắt nhìn mẹ mình ngày càng lún sâu vào hơn...”
Lâm Sỹ Diên ngắt lời anh: “Chuyện này cậu không cần nói nữa, ta đã biết cả rồi.”
“Ông biết?” Lâm Hy không tin.
“Chính miệng mẹ cậu thừa nhận.” Lâm Sỹ Diên thở dài chán nản, vẻ mặt đau buồn, bỗng chốc như già đi đến cả chục tuổi, “Đây đúng là nơi thất bại lớn nhất trong cuộc đời ta, người ta yêu thương nhất và người thân thiết nhất với ta lại cùng phản bội ta, ta là một thằng ngốc suốt hơn ba mươi năm trời mà lại không hề hay biết chút nào. Lâm Hy, về điểm này cậu có thể cười nhạo ta, ta cũng chẳng có lời nào để nói, giờ mẹ cậu lại đòi ly hôn với ta, trước kia dù ít dù nhiều cũng còn muốn giữ cái danh phận, giờ thì ngay cả danh phận cũng chẳng cần nữa...”
“Đương nhiên, mẹ tôi muốn xuống đó gặp bác với thân phận tự do.” Trước sau gì Lâm Hy vẫn bảo vệ mẹ mình, “Có lẽ ông không biết, bác muốn mang mẹ tôi cùng cao chạy xa bay, nhưng lại bị tôi phát hiện, tôi khuyên nhủ ông ấy nhưng ông ấy không chịu nghe, còn nói là đưa mẹ đi cùng sống cuộc sống của hai người... Không, không ai có thể đưa mẹ tôi đi, cho dù ông ấy có là bác tôi, trên đời này ngoài mẹ ra, tôi chẳng có ai là người thân thực sự cả. Bố có thể là giả, nhưng mẹ thì không thể nào giả được, tôi yêu mẹ tôi, yêu mẹ bằng cả trái tim, cả con người, tôi có thể làm mọi việc vì mẹ, cho dù là từ người biến thành sói...”
“Vậy nên cậu đã giết bác cậu, rồi đổ vạ cho Diệp Quán Ngữ?” Nước mắt Lâm Sỹ Diên tràn ra như suối cuối cùng ông vẫn không chịu đựng nổi sự đả kích này.
“Nếu không thì sao chứ? Nếu mẹ tôi bỏ chạy cùng bác thật, gia đình chúng ta liệu có còn đứng vững được trong Ly Thành này không? Một vụ bê bối như thế, nếu là ông, ông có cho phép nó xảy ra không? Huống hồ khi đó trên tay ông ta còn có 12% số cổ phần, nếu để nó rơi vào tay Diệp Quán Ngữ, chỉ sợ cái tập đoàn Lâm thị này đã thay tên đổi họ từ lâu rồi! Đương nhiên, sau này Diệp Quán Ngữ vẫn giở trò và lấy được số cổ phần đó, nhưng chẳng phải cuối cùng tôi vẫn đã đòi lại được đấy sao?” Nói rồi anh hơi vươn người về phía trước, hất hàm, mắt trừng trừng nhìn Lâm Sỹ Diên, “Giờ đến lượt ông rồi, ông bố yêu quý, ông nên nói ch


The Soda Pop