Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2654 lượt.

thân bất toại, “Bố đã muốn nằm xuống đất nhanh thế cơ à? Con thấy khí sắc bố cũng rất tốt, sao lại nói lời mất vui thế.”
“Khí sắc con cũng không tồi đấy chứ, uống máu bao nhiêu người rồi, tẩm bổ mặt mũi hồng hào hẳn lên. Ngay đến cả anh trai con mà con cũng không buông tha, con thật là có tiền đồ đấy!” Đến lượt Lâm Sỹ Diên phản kích.
“Sao bố yêu quý lại nói thế?”
Lâm Sỹ Diên lạnh lùng hẩy một tiếng: “Đừng tưởng ta không biết, anh dối được trời gạt được đất, anh lại giấu được ta sao? Anh kê thuốc gì cho Kỳ Kỳ, mau giao đơn thuốc ra đây, nếu không ta sẽ báo án, lật hết cái phòng thí nghiệm dưới hầm của anh lên! Không cần Diệp Quán Ngữ thắng kiện, anh cũng có thể trực tiếp bị đem đi xử bắn!”
Mắt Lâm Hy bỗng chốc nheo lại thành nhỏ tí: “Ai nói với ông là tôi là kê thuốc cho Kỳ Kỳ?”
“Muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm! Đừng quên là Thư Khang cũng là bác sĩ! Bây giờ cậu ấy đang xét nghiệm, đợi có kết quả là cậu xong luôn! Tôi chưa bao giờ lật tẩy cậu, chẳng qua chính là vì niệm tình cậu còn mang họ Lâm, ai biết được cậu lại không biết đường hối cải mà lại ngày một thậm tệ hơn, chĩa thẳng bàn tay độc địa vào anh trai minh. Để bảo vệ cậu mà nó đã không tiếc phải nói dối, cả đời phải chịu nỗi oan là một thằng điên, làm sao cậu lại có thể ra tay với nó được cơ chứ?”
“Hóa ra là vậy, là Thư Khang.” Lâm Hy gật gật đầu cười khẩy đầy thâm độc.
“Tôi nói gì cậu đã nghe thấy chưa hả, đưa đơn thuốc ra đây!”
“Chỉ là một loại thuốc phổ thông để hỗ trợ giấc ngủ mà thôi, ông căng thẳng như thế mà làm gì?” Lâm Hy vờ ra vẻ thản nhiên bất cần, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một thứ ánh sáng phi nhân tính.
Lâm Sỹ Diên chỉ hận một nỗi không ra tát được cho Lâm Hy mấy cái: “Lâm Hy con trai của ta ơi, ông bố này cả đời hành nghề y, cái thứ thuốc mày nghiên cứu bài chế ra gì đó, mày tưởng rằng tao không biết gì sao? Cái gì mà bổ trợ giấc ngủ khỉ gió gì cơ chứ, chỉ là làm tê liệt thần kinh mà thôi! Khi lượng thuốc tích tụ đến mức nhất định thì khiến ý thức hỗn loạn, nghiêm trọng hơn còn có thể dẫn đến tinh thần phân liệt, tương đương với một loại thuốc mê hồn cực mạnh loại mới, mày vẫn chưa sản xuất ồ ạt chính là vì không đủ vốn, hơn nữa thí nghiệm lâm sàng vẫn chưa được thông qua. Nhưng gần đây, mày đã được một tập đoàn lợi tức nào đó ngầm ủng hộ, mở một công ty quản lý đầu tư chó má gì đấy, đó chỉ là treo đầu dê bán thịt chó, chỉ đợi thí nghiêm lâm sàng được thông qua là mày lập tức sản xuất hàng loạt. Lâm Hy, mày đang gây tội gây nghiệp đấy, mày có biết không?”
Chuyện đã đến nước này, Lâm Hy cũng chẳng giấu giếm gì nữa: “Xem ra ông bố yêu quý của tôi quả thực biết không ít đấy nhỉ.”
“Bất cứ hành động lời nói nhỏ nhất của mày tao đều rõ như trở bàn tay! Chỉ duy nhất một điều tao không ngờ tới là mày lại có thể ra tay với anh trai mình như thế được! Mặc dù chúng mày không hề có quan hệ huyết thống, nhưng Lâm Hy, dù sao thì mày và Kỳ Kỳ cũng đã là anh em của nhau suốt mấy chục năm trời, từ nhỏ Kỳ Kỳ đã yêu thương bảo vệ mày, sao mày lại có thể làm được cái chuyện thất đức như này cơ chứ?”
“Đó cũng là vì ông ép tôi mà thôi, đến ông cũng còn có thể vì nghĩa diệt thân thì có gì mà tôi lại không thể làm cơ chứ?”
“Là vì tao vẫn còn hi vọng mày biết ăn năn hối cải nên mới đi tự thú đó thôi. Nếu như tao muốn diệt thân thật, thì tao đã nói cả chuyện mày làm cái phòng thí nghiệm dưới ngầm ấy cho bên cảnh sát biết rồi. Thế thì hôm nay, liệu mày còn có thể ngồi đây mà nói xằng nói bậy trước mặt tao không?” Lâm Sỹ Diên tức đến phát run lên.
Lâm Hy biết lúc này bản thân anh đã mất đi thế mạnh tuyệt đối, nhanh chóng chuyển đổi sách lược: “Được, vậy tôi cũng nói thật cho ông biết, đúng là tôi đang nghiên cứu, tôi không giải thích thanh minh gì cho mình cả, dù sao thì trong mắt ông, tôi không bằng cả loài cầm thú. Có điều loại thuốc này có phương thuốc giải tương ứng, cũng không thể nói là thuốc giải, nên nói là một loại thuốc bổ trợ có thể làm loãng dược tính của thuốc, chỉ cần không dùng trong thời gian dài, điều trị trong thời gian ngắn là có thể khỏe lại. Có điều không phải tôi sẽ giao thuốc mà không có điều kiện gì đâu! Tôi là một thương nhân, mà thương nhân thì không bao giờ làm vụ mua bán nào mà để thua lỗ cả.”
“Mày muốn tao sửa lại di chúc chứ gì?” Lâm Sỹ Diên hiểu rõ đến tận chân tơ kẽ tóc.
“Đúng là gừng càng già càng cay mà!” Lâm Hy trả lời, nhếch miệng cười.
Lâm Sỹ Diên thở dài chán nản: “Quả nhiên là hậu sinh khả úy.” Cũng như thể đã có chuẩn bị sẵn, ông gật đầu nói: “Cũng được, tao có thể sửa di chúc. Nhưng mày nhất định phải điều trị cho Kỳ Kỳ trước đã. Hơn nữa phải dừng việc nghiên cứu lại, tiêu hủy tất cả số thuốc hiện có đi, thì chuyện này sẽ cho qua, thế thôi, tao sẽ coi như không biết chuyện gì cả. Kế thừa một gia sản to lớn như thế này của nhà họ Lâm rồi thì mày còn nghiên cứu cái quái gì nữa, thế cũng đủ con cháu hưởng thụ không hết rồi, mày còn chưa hài lòng sao?”
“Thư Khang thì sao? Anh ta sẽ nhanh chóng biết hết tất cả mọi chuyện, ông có thể b


Lamborghini Huracán LP 610-4 t