pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342823

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2823 lượt.

bị chưa? Cơn giông tố đến thật rồi…” Còn chưa dứt lời, anh tái mét mặt, nhìn thẳng về phía lối cầu thang. Đỗ Trường Phong cũng quay lại theo hướng anh nhìn…
Một người đàn ông trong bộ vest màu xanh sậm đứng trước cửa phòng trực ban, đeo kính không gọng, dáng người thẳng tắp, không nói lời nào cũng toát ra khí chất hơn người. Chàng trai trẻ theo sau có lẽ là trợ lí xách một lẵng hoa, đang hỏi y tá trực ban điều gì đó. Trong hành lang bệnh viện vắng lặng, ánh mắt trấn áp người khác của người đàn ông đó khiến không một ai dám nhìn thẳng. Đây có lẽ chính là thứ được gọi là khí thế, mới chỉ mấy năm, làm sao anh có thể thay da đổi thịt được như vậy?
Người trợ lí trẻ tuổi ấy hiển nhiên đang hỏi phòng người bệnh, sau khi lịch sự cảm ơn y tá liền quay đầu lại thì thầm gì đó vào tai người đàn ông đeo kính. Mặt anh ta không chút biểu cảm, sau đó ngẩng cao đầu đi về phía bên này. Nhưng mới đi vài bước anh ta đã khựng lại, vì anh cũng vừa nhìn thấy Đỗ Trường Phong và Vi Minh Luân.
Ánh mắt sắc bén như mũi tên bắn thẳng tới.
Đôi mắt sắc bén như lưỡi dao của Đỗ Trường Phong nhíu lại, hơi thở nặng nề, nhìn thẳng về mũi tên kia.
“Chúng ta cuối cùng đã gặp mặt rồi!” Diệp Quán Ngữ lúc này đã đi tới gần anh. Anh mìm cười, thản nhiên chào hỏi, “Nhiều năm không gặp, vẫn bình an vô sự nhỉ? Thế nào, anh trai mày còn khỏe chứ?”
Đỗ Trường Phong biết rằng anh ta đang cố tình khiêu khích. Anh đứng lặng người, luồng khí lạnh từ đầu xuyên thấu khắp người khiến anh cảm thấy lạnh buốt, giống như mình đang bị đắm chìm trong nước lạnh ngày đông. Anh biết, điều cần đến sớm muộn cũng đã đến.
“Thế nào, không quen à?” Diệp Quán Ngữ nhìn chằm chằm vào anh, như muốn dùng ánh mắt đó mà khoét sâu hai lỗ. Anh nhếch miệng cười lạnh: “Mày… sẽ không chóng quên như vậy chứ?”
Đỗ Trường Phong hít sâu một hơi: “Dĩ nhiên không quên.”
Diệp Quán Ngữ cười lạnh, từng bước áp sát tới gần anh, gằn giọng lạnh lùng: “Báo ứng mà, đời mày cuối cùng thì cũng có báo ứng, đúng không?”
Vi Minh Luân kéo Đỗ Trường Phong: “Chúng ta đi thôi.”
“Đừng vội đi như thế, mày không ngoan ngoãn ở trong viện đi, lại chạy tới Đồng Thành làm gì? Hay là bây giờ mày đã khỏi bệnh rồi?” Diệp Quán Ngữ nhếch miệng cười, ánh mắt như có thể giết người ngay được.
Mãi đến giờ mới chịu xuất hiện, Diệp Quán Ngữ thấy anh là người có tính nhẫn nại nhất trên đời. Nhưng anh cũng biết, có lẽ cả đời mình cũng sẽ không đạt được thứ anh muốn.
Lúc nhỏ, nhà anh sống trên đường Thúy hà ở Ly Thành. Nơi đó khi xưa là tô giới, có rất nhiều ngõ ngách nhỏ, những người sống ở đó tuy nghèo nhưng đều gốc phố, đều có hộ khẩu thành phố cả. Cả nhà Diệp Quán Ngữ ban đầu sống ở đường Hạ Hà, nơi đó tập trung người từ nông thôn các nơi lặn lội lên thành phố mưu sinh, một số khác là phần tử lưu mạnh trộm cướp. Bố anh, Diệp Đại Long khi đó sợ con mình học theo tính xấu, liền chuyển tới đường Thúy Hà phía đối diện, hy vọng các con mình có thể khôn lớn trong môi trường tốt đẹp hơn, tương lai không phải làm cửu vạn như ông.
Diệp Đại Long kiếm sống bằng nghề bốc xếp. Đường Thúy Hà nối liền ra bến tàu Mặc Hà, hàng ngày ông đều ra đó kéo hàng cho người khác. Khi không có hàng kéo, ông đến mỏ than gần đó kéo than thuê. Trong nhiều năm ông đã đi xuyên hết các con ngõ ở thành phố này. Trong kí ức thơ ấu của Diệp Quán Ngữ, cả người bố, từ đầu đến chân toàn một màu đen xám xịt, lưng còng lam lũ, trước giờ chưa bao giờ nhìn thấy lưng bố thẳng, mãi như thế cho đến lúc chết. Mẹ Lương Hỷ Trân đẻ thêm em trai Quán Thanh lúc Diệp Quán Ngữ lên bốn. Áp lực cuộc sống lại lớn hơn, bố anh chỉ hận rằng bản thân không chia thân mình ra làm hai được, thế là tiền công cũng có thể kiếm được gấp đôi để dùng.
Lương Hỷ Trân cũng rầu rĩ trong lòng, nghĩ bản thân cũng cần phải làm chút gì đó để kiếm sống. Bà được người ta giới thiệu cho con trai nhà họ Lâm trên đường Thúy Hà bú sữa. Nhà đó vốn không sống ở gần đây, mà sống trong căn nhà rộng rãi ở đường Tử Đằng. Sau cách mạng văn hóa bùng nổ, nhà ở đó bị tịch thu, cả nhà buộc phải chuyển tới khu nhà ở đường Thúy Hà. Cho dù như vậy, nhà họ Lâm vẫn là nhà có tiềm lực nhất trên con đường này, căn nhà tách biệt riêng rẽ có ba tầng, người trong nhà từ đồ ăn đến cái mặc đều là những thứ mà những nhà khác cùng phố nghĩ tới thôi cũng không dám.
Nghe nói, đời ông của nhà họ Lâm làm quan lớn, sau đó có gặp chút khó khăn, hình như được người ở Bắc Kinh đứng ra bảo lãnh nên không bị mất chức, nếu không e rằng ngay cả căn nhà nhỏ này cũng không có mà ở. Khi đại đa số các nhà khác phải thắt lưng buộc bụng thì nhà họ vẫn được ăn bánh ngọt, đều là ông phái người đưa tới, vì năm đó nhà họ Lâm vừa mới sinh được cháu đích tôn, mọi người đều cưng nựng như bảo vật trong nhà. Bố mẹ của đứa bé đều rất trẻ, trong nhà không có ai khác, chỉ có một mẹ già đi lại không tiện nên hầu như nằm liệt giường, bệnh tật thì có sẵn bác sĩ trong nhà. Nữ chủ nhân nghe nói vốn là một diễn viên múa rất xinh đẹp, tính tình cũng phóng khoáng, vừa sinh được đứa con trai thì được mọi người