pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2824 lượt.

trong nhà cung phụng như thánh sống, chỉ tiếc là không có sữa, cho uống sữa bò thì đứa trẻ bị nóng trong, cả người phát ban, tình thế cấp bách nên đành phải tìm người giúp bé bú.
Lúc đó không thể nào không công khai mời vú em như vậy, vì sẽ bị người khác cáo giác là tư bản chủ nghĩ bóc lột nhân dân lao động, vì vậy, Lương Hỷ Trân mỗi ngày ba lần đến nhà cho cậu nhỏ nhà họ Lâm bú sữa, có khi là nữ chủ nhân bế đứa trẻ đến nhà Hỷ Trân. Bề ngoài có vẻ như thân thiết, nhưng lúc người ta đến nhà ngay cả cửa cũng chẳng bước vào, Hỷ Trân chuyển ghế ra sân mời ngồi, nhưng bà ta thà đứng chứ nhất quyết không ngồi, sợ làm bẩn chiếc váy trắng tinh của mình.
Lúc đó, Diệp Quán Ngữ cũng đang chơi trong vườn, tay chân lấm lem bẩn két lại. Không phải vì nghịch bò trên đất, mà vì ngồi trên đống than bố cậu mới thu dọn. Nhưng rất kì lạ, nữ chủ nhân nhà họ Lâm mỗi lần nhìn thấy Diệp Quán Ngữ chẳng những không ghét bỏ mà còn rất thích nói chuyện với cậu, còn hay mang kẹo cho cậu ăn. Khi nhìn Diệp Quán Ngữ, ánh mắt bà luôn đăm chiêu suy nghĩ.
Người đàn bà ấy mỗi khi nhìn Diệp Quán Ngữ thường hay thất thần, ánh mắt tràn ngập nỗi buồn.
Bà rất ít khi cười, cho dù dáng vẻ lúc cười vô cùng đẹp. Trong mắt những người phụ nữ khác trên dường Thúy Hà, bà thuộc tầng lớp trên, mặt lạnh như sương, họ không bao giờ với tới. Nhưng chồng bà lại là người rất hòa đồng, lịch sự, nho nhã, ai gặp cũng cười tươi, lễ độ. Hơn nữa ông còn rất nhiệt tình, thường hay khám bệnh, tặng thuốc miễn phí cho hàng xóm. Đặc biệt đối với gia đình Diệp Đại Long thì càng giống như người một nhà, ông rất cảm kích việc Lương Hỷ Trân giúp ông nuôi con trai mình. Vì thế, hàng xóm đều gọi ông là “bác sĩ Lâm” một cách thân thiết.
Chớp mắt đã mấy năm trôi qua, khi Diệp Quán Ngữ lên mười tuổi thì xảy ra một chuyện khiến cậu khắc cốt ghi tâm, nhưng chuyện đó lại liên quan đến nhà họ Lâm. Nhà họ Lâm đã chuyển khỏi đường Thúy Hà, trở về căn nhà lớn ở đường Tử Đằng, bố bác sĩ Lâm qua đời lúc Cách mạng văn hóa sắp kết thúc, bà vợ không lâu sau cũng tạ thế. Vợ bác sĩ Lâm không lâu sau lại sinh thêm một đứa con trai cho ông, lúc con trai trong một tuổi, bác sĩ Lâm đã đặc biệt mời nhà Diệp Đại Long đến làm khách. Tuy đã dời đi, nhưng ông vẫn ghi nhớ ân tình của bà Hỷ Trân, người đã nuôi dưỡng con trai mình.
Diệp Đại Long phấn khởi đưa vợ con đến căn nhà lớn của nhà họ Lâm. Bác sĩ Lâm cũng nhiệt tình đón tiếp họ, còn đưa con trai cả của mình tới, để cậu gọi Lương Hỷ Trân là vú nuôi. Hỷ Trân nhìn thấy cậu cả nhà họ Lâm vừa vui vừa tủi, chú nhóc mặt mày thanh tú, áo quần tinh tươm, còn đi một đôi giày sáng loáng. Bà lại nhìn con trai mình, quần áo rách rưới không che hết rốn, người giàu và kẻ nghèo đúng là một trời một vực. Nhưng điều đó không ảnh hưởng tới chuyện đám trẻ chơi với nhau. Quán Ngữ còn biết phép tắc, nhưng Quán Thanh lại rất nghịch ngợm, trong lúc tranh giành đã khiến cho con trai bác sĩ Lâm khóc lớn, trán còn bị chảy máu. Chuyện này khiến Hỷ Trân vô cùng hoảng hồn, vợ bác sĩ Lâm lao tới tát Hỷ Trân một cái thật mạnh khiến bà ngã vật về sau mấy bước. Nếu không phải bác sĩ Lâm kéo ra thì bà Hỷ Trân còn phải chịu đựng thêm vài cái nữa.
Diệp Quán Ngữ sững sờ nhìn người đàn bà đó.
Một đứa trẻ mười tuổi cũng đã bắt đầu hiểu chuyện. Cậu nghiến răng ken két, lần đầu tiên trong đời cậu biết cái gì gọi là thù hận. Diệp Đại Long là người thật thà, chỉ biết nói xin lỗi liên tục, chỉ còn thiếu nước quỳ rạp xuống xin tha. Người đàn bà đó lại không biết tình biết lí, chỉ ra cửa thét: “Cút! Cút!...”
Bộ dạng hung dữ đó khiến Diệp Quán Ngữ suốt đời ghi nhớ. Khi rời khỏi nhà họ Lâm, cậu quay đầu nhìn khu vườn xanh biếc, khóe mắt nhòa lệ. Buổi tối hôm ấy, cậu ôm chặt mẹ nói: “Mẹ ơi, mẹ đừng khóc nữa, đợi sau này con lớn rồi con sẽ mua lại căn nhà ấy, đuổi hết chúng ra ngoài.”
“Không chỉ thế thôi đâu!” Em trai Quán Thanh tính khí nóng nảy, nhảy ngược lên nói lớn, “Đợi con lớn rồi, con sẽ đập nát đầu nó!”
“Nói bậy, đánh người là không đúng.” Bà Hỷ Trần mắng Quán Thanh.
Quán Ngữ nói: “Vậy họ đánh mẹ như vậy là đúng sao?”
Hỷ Trân một hồi lâu không đáp lời con, chỉ biết ngồi khóc.” Ai bảo chúng ta nghèo khổ… “Bà chỉ có thể nói như vậy, tuyệt đối không thể nghĩ tới việc những lời nói vô thức của đám trẻ bao năm sau lại trở thành hiện thực. Trong vận mệnh tối tăm vô định kia, tất cả dường như đã được định sẵn, đời người giống như một bàn cờ, tiến hay lùi hoàn toàn không do bạn quyết định, chỉ không cẩn thận một chút nó sẽ biến thành bàn cờ chết.
Cũng chính do cái tát ấy khiến Diệp Quán Ngữ trong một đêm mà trưởng thành. Cậu thề rằng sau này nhất định sẽ phải có rất nhiều, rất nhiều tiền, mua lại ngôi nhà đó, đuổi hết bọn họ đi. Cậu thề rằng sớm muộn gì cũng sẽ đòi lại cái tát mà người đàn bà ấy đã tát mẹ mình. Nhất định! Nhất định như vậy!
Nhưng cuộc sống sau này không vì ý chí lớn lao của Diệp Quán Ngữ mà có bất cứ chuyển biến gì. Năm cậu mười lăm tuổi, bố cậu vì lao lực, sinh bệnh rồi thổ huyết mà chết. Mẹ cậu đau đớn khóc như chết đi