Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2820 lượt.

ui vẻ nhận lời, như vậy lại vừa có thể tích thêm chút tiền để con trai cả Diệp Quán Ngữ lấy vợ. Đã hai mấy tuổi đầu, không thể ở vậy mãi được, hơn nữa bà cũng cần tiền cho con trai út Quán Thanh đi học. Chút tiền mà Quán Ngữ kiếm được bên ngoài chẳng khác nào muối bỏ bể. Cứ như vậy, Hỷ Trân trên thực tế đã trở thành bảo mẫu của nhà họ Lâm, dùng tiền chăm sóc anh em nhà họ Lâm để nuôi dưỡng hai đứa con trai Quán Ngữ và Quán Thanh của mình.
Diệp Quán Ngữ lúc biết chuyện đã cật lực phản đối, không cho mẹ đi làm bảo mẫu cho nhà họ Lâm. Anh vẫn nhớ cái tát năm xưa người đàn bà họ Lâm ấy tát mẹ. Cả đời này không bao giờ quên.
Dĩ nhiên, thâm thù đại hận giữa hai nhà họ Diệp và nhà họ Lâm không hoàn toàn chỉ vì cái tát ấy. Diệp Quán Ngữ hiểu rõ trong lòng, chỉ cảm thấy tất cả là số mệnh, hai gia đình vốn chẳng có một chút liên quan tới nhau, một bên là tầng lớp trên, một bên là dân nghèo hạ đẳng, nếu như không phải số mệnh thì làm sao có thể tạo ra những éo le như vậy!
Khi ánh đèn bắt đầu rực rỡ khắp thành phố, anh đứng trên đỉnh tòa tháp nhà Mậu Nghiệp, tòa nhà cao nhất Ly Thành, bốn bề đều là kính chạy dọc từ đỉnh tòa nhà chạm tới đất. Nhìn biển người ở dưới, dòng xe nối đuôi nhau thành những vệt sáng đan xen lan tỏa mọi hướng, giống hệt như huyết mạch của thành phố vậy. Nỗi đau, niềm vui, hội ngộ hay chia ly trong đời người đều không thể ngăn lại sự phát triển của thời đại. Chẳng phải đã có câu tre già măng mọc, người sau thay thế người trước đó sao? Đây chính là cuộc sống, không bao giờ ngừng nghỉ. Tòa nhà, vị trí hiện giờ anh đang đứng, gần như đối diện với tòa cao ốc Chấn Á của tập đoàn Lâm thị, hai tòa chỉ cách nhau một con đường. Trước khi tòa Mậu Nghiệp được xây, Chấn Á chính là tòa nhà cao nhất Ly Thành. Nhanh thật! Đợi chờ mười mấy năm, cuối cùng anh đã có thể nhìn thẳng vào tòa nhà đó như hiện tại, nghĩ lại năm xưa, ngay cả việc ngước nhìn thôi anh cũng không có tư cách!
Có tiếng khẽ gõ cửa, là tổng quản Lữ.
“Vào đi”. Anh lạnh lùng lên tiếng.
“Giám đốc Diệp.” Tổng quản Lữ đẩy cửa, bước qua tấm thảm quý phái, cung kính đứng sau Diệp Quán Ngữ, Vừa nhận được điện thoại của Lâm Duy, ông ta bằng lòng gặp mặt để bàn bạc.”
“Ồ, tin vui đây.”
“Là ông ta chủ động gọi tới, giám đốc xem có thể hẹn ông ta ở nơi nào thích hợp.”
Diệp Quán Ngữ từ từ xoay người lại, tay kẹp điếu thuốc, thư thái ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh cửa sổ. Trong lòng anh đã tính sẵn, hờ hừng gẩy tàn thuốc, khóe miệng nở nụ cười nham hiểm: “Cứ hẹn ở câu lạc bộ Hoàng Quân đi, chỗ đó chẳng phải đối diện với tòa án sao?” Khi Diệp Quán Ngữ cười, miệng anh vốn tạo ra một nét cong vênh hoàn mỹ, nhưng nụ cười đó luôn khiến người khác phải e dè bởi trong đó ẩn chứa mùi chết chóc, “Cả đời tôi không bao giờ quên được nơi ấy. Lâm Duy, năm đó ông đổi trắng thay đen, điên đảo thị phi, khiến nhà họ Diệp rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Giờ là lúc chúng tôi đòi lại!”
“Vâng. Tôi lập tức đi sắp xếp.” Tổng quản Lữ gật đầu.
Diệp Quán Ngữ gếch đùi lên, đổi sang tư thế thoải mái hơn, người anh hơi dựa vào sô pha, vẻ mặt lạnh tanh: “Nhất định phải để Lâm Sỹ Diên biết chúng ta hẹn gặp Lâm Duy. Để cho chúng lo lắng, mà chúng lo lắng thì sẽ cắn lẫn nhau. Chúng ta chỉ cần đợi xem kịch hay.”
“Vâng, giám đốc nói phải.” Tổng quản Lữ đưa ra một túi hồ sơ được niêm phong kín lên bàn trà trước mặt anh: “Đây là của luật sư Âu Dương nhờ người gửi tới, nói là đã moi được bí mật riêng tư của Lâm Duy. Luật sư Âu Dương nói, sau khi xem nhất định giám đốc sẽ bất ngờ.”
“Ồ, vậy sao?” Diệp Quán Ngữ ngay lập tức có hứng thú, vội cầm lấy tập hồ sơ,” Tôi thật muốn xem gã Âu Dương ấy làm thế nào để tôi bất ngờ.”
Tập hồ sơ được dựng kín trong bìa giấy da cứng, việc mở ra rất đơn giản, không cần tốn chút sức lực nào nhưng người mở nó ra hẳn không biết rằng, bí mật trong đó đã được người trong cuộc chật vật giấu kín suốt ba mươi năm qua. Vẫn biết trên đời này không có gì là bí mật mãi mãi, vì thực chất không có thứ nào gói trọn được toàn bộ, cho dù là chuyện gì, dù là đã qua nhiều năm, nhưng sẽ có một ngày ắt bị phơi bày ra ánh sáng. Thế nhưng mỗi khi che giấu chuyện gì người ta đều không nghĩ tới điều này, càng không thể ngờ tới khi chúng ta tự lừa mình lừa người sẽ tạo ra bao nhiêu quả ác, còn cả những oan nghiệt…
Bí mật hơn ba mươi năm, Diệp Quán Ngữ chỉ mất nửa giờ để biết hết.
Anh vừa xem vừa cười. Khi đọc hết chữ cuối cùng đã không giấu nổi khoái trá mà bật cười phá lên thành tiếng: “Ha ha ha… Quả là đặc sắc! Thì ra luật sư danh tiếng họ Lâm của chúng ta lại có chuyện hay như vậy… Lâm Duy, Lâm Duy à, ông ở tòa án giễu võ giương oai là thế mà vẫn có thể nhu nhược che giấu chuyện xấu xa này đến tận hơn ba mươi năm, tôi thật phục ông! Ha ha ha…”
Lữ tổng quản đã theo Diệp quán Ngữ nhiều năm, biết anh luôn là người giữ ngôn từ cử chỉ cẩn thận, trước giờ chưa từng thấy anh bật cười khác thường như vậy, ông bất chợt cảm thấy thấp thỏm. Đã nhiều năm từ nước ngoài trở về quê hương, không biết đã có bao nhiêu đối thủ phải gục ngã