Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2818 lượt.

Vi Minh Luân tức tối: “Tôi nói, Sam, lúc đầu anh không hề nói với tôi như vậy. Anh nói tên King Kong kia đã bắt đầu hành động với Thư Mạn, anh không thể để anh ta cướp tay trên, anh nói tôi ra mặt khuyên cô ấy về trường dạy học, nhất nhất tôi đã làm theo lời anh. Nhưng sao chỉ chớp mắt lại biến thành thế này?Anh sẽ không lợi dụng tôi để lừa cô ấy, đưa cô ấy đến Ly Thành để đạt được mục đích cá nhân của anh chứ?”
“Anh nghĩ sao?”Đỗ Trường Phong vặn ngược lại Minh Luân.
“Anh…” Vi Minh Luân ngay lúc đó đã hiểu ra lần nữa anh lại bị mắc vào bẫy của Đỗ Trường Phong. Nếu không phải Thư Mạn vẫn trong phòng thì anh đã không ngần ngại ra tay đấm cho tên này một phát, “Sam, nếu anh còn có chút tính người thì lập tức dừng ngay lại!Tôi biết cái chết của Lâm Nhiên là một cú sốc với anh, nhưng Thư Mạn cũng là người bị hại.Cô ấy cũng chỉ vì quá yêu Lâm Nhiên, anh không thể ra tay với cô ấy như vậy chứ?Nếu Lâm Nhiên ở dưới suối vàng mà biết chắc chắn sẽ không tha thứ cho anh đâu!Hơn nữa, anh không thể kéo cả tôi xuống nước như vậy, bản thân anh vô sỉ thế nào cũng được, nhưng đừng làm ảnh hưởng đến danh dự của tôi!”
Đỗ Trường Phong gảy nhẹ tàn thuốc, cười lạnh: “Ở cạnh người như tôi thì đừng có nói tới danh dự.Bây giờ anh có thể rút lui, tôi không cản anh.Dù gì tôi cũng không muốn tiếp tục biểu diễn nữa, là anh bắt tôi phải ra mặt. Anh biết tôi làm ma lâu rồi, không thích ở dưới ánh mặt trời…”
“Ý của anh là do tôi tự chuốc lấy?” Vi Minh Luân tức nổ đom đóm mắt. Đỗ Trường Phong còn vỗ vỗ vai anh: “Darwin, anh ở với tôi cũng mười mấy năm rồi, anh rất rõ con người tôi, nhưng chưa chắc đã hiểu được tôi.Trên đời này, không có ai thực sự hiểu tôi…”
Vi Minh Luân như mắc ói: “Đó là vì anh luôn để người khác tách khỏi thế giới của mình.”
“Anh nghĩ là tôi thích như vậy chắc?Nếu anh trải qua những gì tôi đã từng trải qua, anh có thể bình thản đứng trước đám người lạ mặt như vậy sao?Bị bố của mình đưa vào viện thương điên, trên đời này tôi còn có thể tin ai?”Mắt Đỗ Trường Phong phút chốc lóe ra một tia ớn lạnh, giọng khàn khàn nặng trĩu, “Nếu có thể làm người thì còn ai muốn làm cầm thú?Tôi trở thành ngày hôm nay đều là do bị người ta ép, hơn nữa còn là người thân nhất của tôi!Tôi muốn làm gì, không muốn làm gì đều không cần thiết với người khác.Darwin, nếu ngay hiện tại anh cảm thấy tôi đã lợi dụng anh, hay đã làm liên lụy đến anh thì anh có thể đi, bề kinh tế tôi sẽ bù đắp lại cho anh…”
Vi Minh Luân hiển nhiên đã bị kích động, ánh mắt kinh ngạc nhìn người bạn thân bao năm: “Anh đúng là cầm thú.Những gì tôi đã bỏ ra cho anh bao năm nay, trước giờ chưa từng nghĩ muốn anh bù đắp gì.Tôi coi anh như bạn bè, như anhem, thật lòng muốn giúp anh, nhưng anh lại coi tôi là người như vậy ư?”
“Vậy thì đừng để ý tôi đối xử với cô ấy như thế nào. Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy.”
“Anh, anh tưởng tôi muốn lo chắc?”
“Vậy thì ok rồi.” Đỗ Trường Phong quay mặt lại, thoáng nhìn Thư Mạn trong phòng khách.Lại thở dài thườn thượt, không biết là vì chuyện gì.Vốn cho rằng đây sẽ là một vở kịch đầy hấp dẫn, không ngờ cô ấy lại quá yếu, yếu đến mức anh chẳng tốn chút sức lực nào cũng có thể thổi bay cô.Thế là vở kịch còn chưa bắt đầu đã phải kết thúc.
“Với tình trạng của cô ấy hiện giờ không sống nổi hai năm.” Đây là lời cảnh báo của bác sĩ ngày hôm đó.Nghe thấy lời này, anh không thể tìm niềm vui nữa. Anh cũng không biết tại sao lại giữ cô và chiếc đàn lại.Mềm lòng rồi sao?Chắc chắn không!
Anh chỉ muốn xem thử một con gà mái bề ngoài hung dữ đến cuối cùng sẽ giãy giụa thế nào mới chết.Trời sinh anh tàn nhẫn, lúc nhỏ chơi bắt gà với Lâm Nhiên, trong khi Lâm Nhiên ngay cả con gà con cũng rất thương xót, lúc nào cũng đặt lên lòng bàn tay nâng niu bảo vệ, còn anh thì nhất quyết không buông tha, ngay lập tức moi bụng mổ ruột chú gà nhỏ rồi xuyên thanh sắt trộm từ nhà vào thân nó, sau đó rắc muối rồi nướng lên ăn. Lâm Nhiên và Lâm Hy sau khi phát hiện ra đều kêu thất thanh không dám ăn, còn anh lại vẫn bình thản tận hưởng mùi vị ngon lành chưa từng có của nó. Vì thế sau này Lâm Nhiên nói anh có “thú tính”, anh cũng mặc nhận.Tính tình anh vốn khác người, cũng chẳng còn cách nào khác.
Cho dù là người phụ nữ trước mặt đã từng làm anh xao lòng suốt mười mấy năm trời nhưng cũng không thể khiến anh mềm lòng. Anh hận cô, không chỉ vì Lâm Nhiên, mà còn vì tinh thần khô cằn suốt hơn mười mấy năm qua trong anh không tài nào giải thoát. Anh nhất định phải giải thoát!Nếu không thể thỏa sức dày vò cô như trong suy nghĩ, vậy thì cứ nhìn cô ấy chết đi, giống như lúc nhỏ nhìn chú gà vô tội giãy giụa rối rít dưới con dao của anh.Nỗi khoái cảm ấy cũng tuyệt vời như anh đang thưởng thức mỹ vị của giai nhân vậy.
Anh sẽ không vì cái chết của người phụ nữ này mà rơi một giọt nước mắt.
Cho dù chỉ chớp mắt cũng không.
Anh dám đảm bảo.
“Được rồi, tôi tham gia biểu diễn.” Thư Mạn cuối cùng cũng lên tiếng chấp nhận.Rất cao ngạo, cho dù đã chấp nhận nhưng cô vẫn ngẩng cao đầu, “Nhưng tôi sẽ nhanh chóng tìm được chỗ ở, sau đó c