Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342819
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2819 lượt.
huyển đi.Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, tiền biểu diễn của tôi sẽ dùng đặt cọc nhà tôi thuê.”
Quả là một người phụ nữ tinh khôn!
Cô không muốn bản thân nợ nần gì cả.
Nhưng cô không thể nào biết, thứ mà cô nợ anh dùng cả đời này cũng không thể trả.
“Cô quyết định rồi?” Đỗ Trường Phong bất giác nhướng mày, ánh mắt thâm sâu thoáng hiện ra một nét biểu cảm nào đó, nhưng rất nhanh cũng biến mất, khóe miệng anh lại hiện ngay ra nụ cười ranh mãnh: “Ở lại?”
“…Đúng vậy.” Cô gật đầu.
Đúng như anh nói, cô không còn sự lựa chọn nào khác.
Cô đắm đuối nhìn chiếc đàn trong phòng. Cô rất gầy, như chỉ còn da bọc xương, yếu ớt đến độ chỉ cần chạm nhẹ vào là sẽ vỡ tan.Nhưng trên khuôn mặt yếu ớt ấy lại là đôi mắt sáng long lanh, giống như hai lưỡi dao lạnh giá mang theo nỗi buồn tê tái, dường như muốn để linh hồn của mình hòa vào cây đàn.Mái tóc rối bờ rơi xuống má, trượt xuống cằm làm tôn lên đường cong hoàn hảo trên khuôn mặt cô.Vẻ đẹp mong manh ấy thật khiến người ta phải xao xuyến.
“Sớm muộn, tôi sẽ chết cùng cây đàn này.”Cô nói.
“Được thôi, tôi sẽ xem cô chết.” Anh cười đáp.
***
Rất nhiều năm trước, Lâm Duy đã từng khuyên Lâm Sỹ Diên: “Hay là thả Kỳ Kỳ ra ngoài đi. Tuổi trẻ đang phơi phới mà lại bị nhốt trong đó…Đây cũng đâu phải là cách lâu dài…”
Lâm Sỹ Diên ngay lập tức phản đối: “Anh có lẽ cũng biết hậu quả chứ.Nếu thả ra, chúng ta đều phải ngồi nhà lao. Anh là luật sư có lẽ cũng hiểu chuyện này.”
Lâm Duy lúc đó chỉ biết than dài: “Lương tâm, lương tâm…”
Mười bảy năm đã trôi qua, Lâm Duy cuối cùng cũng biết, sự cắn rứt lương tâm cũng không thể nào phủi đi quả ác ông đã góp tay tạo ra. Khi Diệp Quán Ngữ thần thái bình thản ngồi trước mặt ông, nở nụ cười thách thức với ông, ông đã nghĩ tới hậu quả xấu nhất, cuối cùng chuyện đòi nợ cũng tới! Mười bảy năm nay, mỗi người trong nhà họ Lâm đều sống trong những ngày lo sợ bất an, suy nghĩ xem cái người trẻ tuổi ấy lúc nào sẽ tới, lúc nào sẽ ratay, dùng thủ đoạn gì, sẽ báo thù nhà họ Lâm như thế nào.Mỗi người đều đang nghĩ, nhưng lại sợ phải nghĩ, sợ phải thừa nhận, vì vừa nghĩ đến thì đêm lại không thể ngủ.
Thật ra, hai năm trước Diệp Quán Ngữ đã về nước,vẫn luôn ở Đồng Thành.Hai năm nay anh không có hành động gì lớn, chỉ chuyên tâm mở rộng sự nghiệp của mình, rất ít khi lộ diện. Nhưng anh càng im ắng thì dự cảm của những người nhà họ Lâm lại càng không bình thường. Lâm Duy đã gặp Diệp Quán Ngữ mấy lần ở những nơi công cộng, anh lại vẫn tươi cười chào hỏi Lâm Duy, dường như đã quên chuyện năm xưa chính ông là người biện hộ cho Đỗ Trường Phong vô tội.
Đây chính là chỗ lợi hại của Diệp Quán Ngữ!Lâm Sỹ Diên cũng vì chuyện này mà tinh thần bất an, cả ngày lo lắng sợ hãi, ông chán nản nói với Lâm Duy: “Chúng ta đã đánh giá thấp thằng nhóc đó.Nó lại biết dùng chiến thật tâm lý, biết trước khi khai chiến việc đầu tiên phải làm là khiến chúng ta suy sụp tinh thần.Em không thể tính được lúc nào thì nó sẽ ập tới đánh chúng ra đòn đầu.”
“Nếu như có thể để chú tính được thì anh ta đã không phải là Diệp Quán Ngữ rồi.” Lâm Duy đã nói như vậy. Ông dặn dò Lâm Sỹ Diên: “Tốt nhất là để Sam kín kẽ một chút, ít ra ngoài gây chuyện thôi.Còn tổ chức buổi âm nhạc gì đó, đã quên mình thế nào rồi, muốn chết phải không?”
Nhưng nhà họ Lâm không thể nào ngờ tới việc Diệp Quán Ngữ không hề lựa chọn Đỗ Trường Phong làm mục tiêu tấn công. Anhthu mua tất cả cổ phiếu của Lâm thị, không câu nệ giá cả, cũng không từ thủ đoạn. Đến lúc Lâm Sỹ Diên phát giác ra thì phần lớn cổ phiếu lẻ đã vào hết tay Diệp Quán Ngữ. Bây giờ, anh lại nhắm vào số mười hai phần trăm cổ phần trong tay của Lâm Duy, Lâm Sỹ Diên bắt đầu hoang mang, biết rằng Diệp Quán Ngữ chỉ cần có mười hai phần trăm cổ phần ấy thì anh ta có thể danh chính ngôn thuận bước vào Hội đồng quản trị, lúc đó giang sơn mà mấy đời nhà họ Lâm vất vả tạo dựng chẳng mấy chốc bị đổi chủ.
Lâm Sỹ Diên nghĩ đi nghĩ lại, quyết định để Lâm Hy đi làm công tác tư tưởng với Lâm Duy, thuyết phục ông nhượng cổ phần. Lâm Duy tuy hô mưa gọi gió trong ngành luật sư nhưng lại chưa từng tham gia vào công việc kinh doanh của tập đoàn, người khác nghề sao hiểu nỗi khó trong nghề, Lâm Sỹ Diên lo lắng khả năng Diệp Quán Ngữ sẽ giở thủ đoạn khiến Lâm Duy phải khuất phục. Diệp Quán Ngữ tuy rằng làm việc rất kín kẽ, nhưng anh đã lật đổ được rất nhiều đối thủ mạnh mà chính Lâm Sỹ Diên trước đó phải lùi bước.Một kẻ có trí tuệ khiến người khác phải sợ như vậy sớm đã lan truyền trong giới tài chính, Lâm Sỹ Diên không thể không đề phòng. Thật ra, nếu Lâm Duy giao cổ phần thì về mặt kinh tế cũng không bị tổn thất, giá tiền mà Lâm Sỹ Diên trả khiến người khác khó mà cưỡng lại, nhưng vẫn gặp phải sự từ chối thẳng thừng của Lâm Duy.Giá tiền có cao hơn nữa ông cũng không có chút thay đổi nào.
Lâm Duy biết rõ ràng, khi cổ phần được giao ra thì ông sẽ hoàn toàn bị đá khỏi nhà họ Lâm.
Chuyện bắt đầu từ khi ông hiểu mình đã không có được sự tôn trọng cần có trong gia đình, bố ông Lâm Bá Hàn từ nhỏ đã không xem trọng