Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2815 lượt.
dựa vào điều tôi muốn thì ông phải đưa!” Diệp Quán Ngữ gằn giọng, rõ là giọng điệu ép người, rất đỗi ngang tàng.
Lâm Duy hừ lạnh một tiếng, đáp: “Đừng tự đánh giá mình quá cao, người trẻ tuổi.”
Diệp Quán Ngữ lại cười: “Nếu tôi đã muốn, thì chắc chắn phải thừa bản lĩnh để có.Ông không có chỗ mặc cả với tôi đâu, luật sư Lâm.”
“Cho dù anh có đưa ra bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ không cho anh.”
“À, tôi quên không nhắc ông.Cổ phần tôi lấy từ ông sẽ không phải trả ông một đồng một cắc nào hết cả.” Diệp Quán Ngữ rút điếu thuốc ra châm rồi nói,bộ dạng rất ngông cuồng.
“Anh bị điên rồi!” Lâm Duy sắc mặt tái xanh.
Diệp Quán Ngữ thở ra một hơi thuốc dài: “Luật sư Lâm, ông nói như vậy đúng là để tôi hoảng sợ bất an.Tôi là kẻ điên, vậy đứa cháu yêu dấu đã từng bị nhốt trong viện của ông là cái thứ gì?”
“Nó đã làm ra chuyện có lỗi với nhà họ Diệp các người, nhưng nó cũng đã phải trả giá, đã bị nhốt trong viện nhiều năm rồi.Quán Ngữ, à không, anh Diệp, lúc đầu hai người cũng là bạn tốt, tha được cho người ta thì hãy tha thứ. Lâm Nhiên cũng không còn tại thế, cho dù anh thắng thì thế giới này sẽ thế nào?Em trai anh…cũng sẽ không thể sống lại được…”
“Chính vì tôi có làm gì nó cũng không sống lại được, tôi mới phải tiễn các người vào quan tài, nếu không em trai tôi sao có thể an nghỉ nơi suối vàng?”
“Anh cảm thấy với những việc anh làm, em trai anh dưới suối vàng biết được sẽ an nghỉ được sao?”
“Ông không cần phải né sang chuyện khác với tôi, luật sư Lâm! Tôi chỉ cần câu trả lời, ông đưa hay là không đưa?”
“Nếu tôi không đưa thì sao?”Lâm Duy biết chuyện tới nước này thì càng không thể mềm mỏng. Ông không thể để mình hèn yếu tới mức quỳ xuống cầu xin anh ta vì ông biết, cho dù có quỳ xuống van xin, Diệp Quán Ngữ cũng sẽ không buông tha. Nếu đã như vậy thì phải cương đến cùng, anh ta còn có thể cướp được cổ phần trong tay ông sao?”
Thế nhưng, Lâm Duy rất nhanh biết rằng mình đã đánh giá thấp đối thủ. Khi Diệp Quán Ngữ đưa một tập tài liệu photo ra đưa cho ông thì ông biết ông đã thua, thua thảm hại!
Hơn ba mươi năm, ông che giấu sự thật một cách khổ sở.Cuộc sống hơn ba mươi năm đầy tối tăm, ông tự cho rằng đã giấu được tất cả mọi người, sắp thực hiện được ước nguyện của mình, cùng người đàn bà ông yêu sống một cuộc sống ngày đêm mong chờ, hay cho dù không còn nơi nào để đi nữa thì ông cũng có thể đem bí mật này xuống mộ, nào hay biết sự thật đó lại sớm rơi vào tay đối thủ nguy hiểm nhất.
Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu toát trên trán ông.
Lâm Duy thấy trước mắt mờ nhoẹt, từng con chữ trong đống tài liệu đang bay lên, xoay tròn trước mặt ông.Ông không nhìn rõ chữ, cũng không nhìn rõ người trẻ tuổi trước mặt, chỉ cảm thấy ngày vận mệnh đã tới, ông không còn ôm hy vọng sống cho mình.
“Thế nào?Ông đã phục chưa?” Diệp Quán Ngữ rung nhẹ đùi, thỏa mãn nhìn Lâm Duy bây giờ mắt đã giật giật không kiểm soát, trong lòng hả hê.
Lâm Duy thở nặng nề: “Anh…anh muốn bức tôi chết?”
“Tôi chẳng thèm nghĩ vậy.Ông chết rồi, sao có thể xem được kịch hay phía sau?Tất cả chỉ mới vừa bắt đầu, cho dù thế nào ông cũng phải sống mà chứng kiến mới không uổng sự nhớ nhung của tôi với ông và nhà họ Lâm các người trong suốt mười bảy năm qua, ông nói đúng không?”Diệp Quán Ngữ cười, thẳng tay di mạnh điếu thuốc xuống gạt tàn.
Lâm Duy không còn sức để phản kích, yếu ớt nói: “Cho dù tôi đã chết, Quán Ngữ, cậu cũng không thể nào lấy được cổ phần.”
Ông vẫn gọi“Quán Ngữ”, giống như bao năm trước ông đã gọi.Ông biết giới hạn của bản thân đã đến, mọi thứ bỗng trở nên nhẹ tênh, ông bật khóc.Ông đã nghĩ ra rất nhiều khả năng cũng như thủ đoạn mà Quán Ngữ có thể sẽ đưa ra để trao đổi với mình, nhưng không ngờ ông lại để lọt đúng phương án hiểm hóc nhất, nó tựa như một nhát dao hiểm ác, đâm thẳng vào tim ông, ông như nghe thấy tiếng máu rỉ ra trong tim mình.
Diệp Quán Ngữ lẽ nào dễ dàng buông tha cho ông: “Luật sư Lâm, ông thật sự cho rằng chết có thể giải thoát sao?Ông quá ngây thơ rồi! Nếu như chết có thể giải thoát thì tôi có chết nghìn vạn lần cũng không từ.Năm xưa đứa cháu của ông được thả ngay tại chỗ, Diệp Quán Ngữ tôi đã chết ngay ngày hôm đó, trước mặt nhà họ Lâm các người.Cho nên, ông nghe kĩ đây, trừ phi giao ra cổ phần, bằng không bí mật mà ông khổ cực che giấu hơn ba mươi năm qua sẽ được phơi bày trước toàn dân thiên hạ.Thử nghĩ xem, người nhà của ông khi biết được chuyện này sẽ nghĩ gì? Còn cả người em ruột Lâm Sỹ Diên của ông nữa, nếu biết được chân tướng của ông, sẽ có cảm giác gì?Dĩ nhiên, còn có cả người đàn bà mà ông vẫn luôn bảo vệ nữa, chỉ sợ bà ta sẽ bị người nhà họ Lâm xé xác thôi, hahaha…”
Buổi biểu diễn lần này của Đỗ Trường Phong phải gánh chịu những rủi ro nhất định. Vì thân phận đặc biệt của anh, tuy tấn bi kịch đó đã trôi qua mười bảy năm, anh cũng đã “lành bệnh”, bề ngoài có thể tự do đi lại, nhưng ở Ly Thành vẫn còn không ít người vẫn nhớ vụ án ngày xưa ấy. Khi lịch sử bị lật lại thì xem chừng hậu quả của nó cũng không hề nhỏ.Ngay bản thân Vi Minh Luân cũn