Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342817
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2817 lượt.
ông, xem ông là cái gai trong mắt.Thật ra, ngoài việc tướng mạo Lâm Duy kém chút so với Lâm Sỹ Diên, còn ở mặt nào ông cũng giỏi hơn.Ông có kiến thức tốt, văn tài lại được xem là bậc nhất, nhưng trong mắt của Lâm Bá Hàn xưa nay đều chỉ tập trung vào Lâm Sỹ Diên. Ông tuy là con trai cả nhưng lại bị mất đi thân phận thừa kế một cách khó hiểu, còn con trai út Lâm Sỹ Diên lại có tất cả mọi thứ của gia đình.
Trước khi lâm chung, Lâm Bá Hàn chỉ để lại cho Lâm Duy một ít cổ phần cốt để anhem vẫn còn nhìn mặt nhau, nói cho cùng ông vẫn mang họ Lâm. Nhưng Lâm Duy là người có cá tính mạnh, sớm biết sống độc lập, trước giờ chưa từng ỷ vào thế lực của gia đình.Danh tiếng luật sư lừng lẫy ở Giang Nam cũng là kết quả từ những nỗ lực của chính bản thân ông.Ông vốn dĩ không phải là một người yêu tiền, làm nghề này có quá nhiều cơ hội để giàu có nhưng ông vẫn nhẫn nhịn bao năm nay, giả vờ như không quan tâm, nhưng hiện giờ chút sĩ diện cuối cùng cũng đành phải vứt đi.Cho dù thế nào ông cũng không nuốt được cục tức này.
Huống hồ, ông cũng có dự định của riêng mình.
Ông đã trải qua hơn ba mươi năm sống cuộc sống không thành thật với chính mình, đã đến lúc ông sống cho bản thân, nhưng vợ và con gái ông vô tội, ông cũng phải để lại cho họ chút gì đó giắt lưng. Nếu nhượng cổ phần, cả nhà ông sống chết thế nào cũng không còn liên quan gì đến nhà họ Lâm nữa.Dĩ nhiên, ông sẽ không nhượng lại cho Lâm Sỹ Diên, bán cho Diệp Quán Ngữ cũng chắc chắn không.Cho dù nhà họ Lâm không có chỗ cho ông, nhưng rốt cuộc ông vẫn là người họ Lâm. Ông bảo đảm với Lâm Sỹ Diên, có chết cũng không để cổ phần rơi vào tay của Diệp Quán Ngữ.
Lâm Sỹ Diên lúc đó lại hỏi ông: “Anh thấy mình hiểu tên nhóc đó sao? Anh biết anh ta có lai lịch gì sao?Năm đó khi hắn ra nước ngoài, trên người không có một đồng xu dính túi, thế mà chỉ trong mười mấy năm đã thay da đổi thịt, hắn lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?Mấy đời tổ tiên nhà họ Lâm chúng ta mới chỉ tích góp được chút gia nghiệp này, trong khi hắn lại chỉ cần mười mấy năm đã có, anh không cảm thấy đáng sợ sao? Anh không biết tường tận về hắn, tôi cũng không biết, cái không biết này là mối nguy hiểm lớn nhất…”
Lâm Duy á khẩu không thốt nên lời.
Đúng là ông không hiểu Diệp Quán Ngữ, chỉ biết mười mấy năm nay anh ta vượt tận trùng dương rồi phát tài bên hải ngoại. Khi về nước đã là một đại gia nổi tiếng trong giới tài chính, nhưng báo chí rất ít khi đưa tin về anh ta.Mọi người gọi anh ta là một đại gia ẩn hình, bên trong có hai tầng ý nghĩa: Một là anh ta rất kín đáo, hiếm khi xuất hiện trước mặt công chúng, cho dù ngồi trên một đống tiền lớn cũng không khoa trương, không lộ ra bất cứ điều gì, đến giờ vẫn sống trong một căn nhà cũ ở Đồng Thành, ý nghĩa khác chính là, anh ta làm việc cực kỳ quyết đoán, nếu ai không may trở thành đối thủ, nhất định sẽ bị anh ta ra tay vừa nhanh vừa độc.Nói theo cách của người trên thành phố thì là lúc không cảnh giác thường có thể bị anh ta “giết chết không kịp trở tay”.
Về nước chỉ trong vòng hai năm, anh ta đã thôn tính được mấy doanh nghiệp tài chính, vài công ty bất động sản có thế lực không hề nhỏ. Trong giới có rất nhiều đồng nghiệp mà vừa mới nhắc tới tên anh ta đã sợ mất vía. Lâm Duy cũng từng âm thầm điều tra về con người đáng sợ này nhưng không có thu hoạch gì đáng kể, còn bị Diệp Quán Ngữ đánh lại, gọi điện thẳng tới văn phòng của Lâm Duy, lạnh lùng cảnh cáo: “Luật sư Lâm, ông không cần điều tra nữa.Thứ có thể tìm ra, chắc chắn ông sẽ tìm thấy, thứ không tìm được, ông không thể có được đâu.Tốt nhất là để lại chút sức lực mà lo chuyện hậu sự của nhà họ Lâm và bản thân ông đi.”
Lâm Duy tức giận suýt chút nữa hộc máu.
Lúc này, Diệp Quán Ngữ đang ngồi đối diện ông, đằng sau anh ta là chiếc cửa sổ dài chạm đất, cách một con đường,phía đối diện là tòa án mà ông thường ra vào tranh tụng cả nửa đời người.
Lâm Duy rất rõ vì sao Diệp quán Ngữ lại hẹn ông ở đây.
Lâm Duy chăm chăm nhìn con người trẻ tuổi này.Từ ngoại hình, tướng mạo, anh ta đều rất anh tuấn khôi ngô, bộ vest sang trọng tôn lên dáng người cao quý, cử chỉ lại nho nhã lịch lãm, trên người toát ra một vẻ quý phái hết sức tự nhiên, hòa nhập với cảnh xa hoa xung quanh.Dù thế nào Lâm Duy cũng không thể tìm được sợi dây nối người trước mắt mình với chàng trai nghèo rớt kêu gào bên ngoài tòa án mười bảy năm về trước.
Diệp Quán Ngữ hướng người ra trước, kẽ mỉm cười: “Luật sư Lâm, tôi nghĩ chúng ta không cần phải khách sáo làm gì.Ông có lẽ cũng biết mục đích tôi hẹn ông tới đây chứ?Thế nào, ông có chấp nhận điều kiện của tôi không?”
“Quán Ngữ, tôi đến đây không phải để chấp nhận điều kiện của anh.”
“Hãy gọi tôi là giám đốc Diệp thì tốt hơn, tôi nghe không lọt tai cách gọi thân mật của ông.” Diệp Quán Ngữ vẫn cười, ánh mắt toát ra tia lạnh buốt người.
Lâm Duy bình tĩnh: “Giám đốc Diệp, anh Diệp, anh cũng nên hiểu rằng, tôi sẽ không nhường cổ phần lại cho Lâm thị, chắc chắn cũng sẽ không để cho anh.Dựa vào cái gì mà tôi phải nhượng cho anh?”
“Chẳng dựa vào cái gì cả, chỉ