Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342799

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2799 lượt.

hư Mạn, nhưng cuối cùng lại phát hiện ra điểm yếu của mình cũng chính là Lâm Nhiên. Những chuyện ấy, nỗi đau ấy, trước giờ chưa từng bình lặng trong tim anh, chỉ là anh đã cất giấu nó đi thật kĩ càng, bề ngoài có vẻ bình lặng, nhưng nội tâm lại yếu ớt cùng cực.
Anh thấy mình đang lợi dụng Lâm Nhiên. Đã qua bao năm, đã âm dương cách biệt, anh tưởng rằng mình và Lâm Nhiên kiếp này không còn dính dáng với nhau, nhưng anh chưa từng nghĩ, anh sẽ vì một người con gái mà “tính toán” với cả Lâm Nhiên. Lúc Lâm Nhiên còn sống anh chưa tình tính toán gì với anh, lúc Lâm Nhiên chết rồi, anh lại lôi anh ấy từ phần mộ trong lòng ra mà lợi dụng.Vô sỉ!Thật vô sỉ!Anh tự mắng bản thân, cảm xúc trong nháy mắt đã bùng nổ…
Diệp Quán Ngữ tự nhốt mình trong phòng sách, cả tối không ra ngoài.
Gió lạnh bên ngoài rít gào như tiếng khóc than của ma quỷ. Những thứ đã mất thì không thể tìm lại. Anh không cam lòng như thế, khi sống thì chán ghét cuộc sống này, lúc bỏ đi mới nhận ra không nỡ lòng từ bỏ. Lâm Nhiên chắc chắn rất tiếc nuối, nghe nói anh ra đi vội vàng, sau khi nuốt phải viên thuốc độc của vợ, ngay cả lời di ngôn hoàn chỉnh cũng không thể nói ra. Anh chắc chắn còn rất nhiều điều muốn nói với người phụ nữ của anh, với người anh hận, người anh yêu, người anh day dứt.Nhất định anh còn lời muốn nói với họ, nhưng ông trời không thuận theo ý người, thần chết đã không cho anh bất cứ cơ hội nào để thổ lộ.
Lúc trước, anh là người thích thổ lộ, thích tâm tình.
Diệp Quán Ngữ nhớ mãi mùa thu năm đó, khi anh đang làm công ở Đồng Thành, nơi anh làm là một công ty trang sức nhưng nó chẳng khác nào một tập đoàn tạp kỹ, ông chủ tùy tiện tìm vài người có tay nghề, nơi nào có việc thì nói ông chủ một tiếng, sau đó tập hợp thành một đoàn người đến đó làm, chẳng khác nào một đội du kích đi chiến đấu. Hơn nữa phải có việc làm mới có lương, tháng nào ông chủ không gom được việc làm thì mọi người xác định cùng nhau uống gió tây mà sống. Khi không có việc, các anh thợ túm lại trong một xưởng lớn, có lúc thì ở dưới tầng hầm, hi vọng lớn nhất là mỗi ngày ông chủ chạy tới tìm người, nếu không miếng ăn vào miệng ngày hôm đó cũng là một vấn đề lớn. Diệp Quán Ngữ khi vừa đến công ty đã theo một bác thợ xây học ve tường, sau này ông chủ thấy anh làm việc rất cẩn thận, có trách nhiệm, lại còn có chút văn hóa nên để anh làm công việc thương lượng giá cả với khách hàng. Một ngày, anh đang tính giá với một khách hàng trong xưởng thì Lâm Nhiên bỗng dưng đến tìm anh, nói là đến nhà bác chơi thuận tiện ghé thăm.
“Đây là của dì Trân nhờ em mang cho anh.”Lâm Nhiên để cho anh một túi giấy lớn, bên trong là một chiếc áo len dày.Hiển nhiên mẹ anh vẫn nhớ anh, sợ anh lạnh nên đã gấp rút đan áo cho anh.
Chiếc xe hào nhoáng của Lâm Nhiên lúc ấy đậu bên ngoài xưởng.Mọi người làm ở chỗ anh vây lấy chiếc xe chỉ trỏ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Lâm Nhiên gần như phải lôi kéo mãi mới đẩy được Diệp Quán Ngữ lên xe đi hóng gió. Diệp Quán Ngữ vốn không định cùng Lâm Nhiên ra ngoài, hai người cho dù ở mặt nào cũng có cách biệt quá lớn, tuy rằng anh tự ti, cái tôi lại rất lớn nhưng quả trong xưởng quá ồn ào,anh muốn ra ngoài cho thoáng khí, hơn nữa nếu đặt lòng tự trọng sang một bên thì thực lòng anh rất quý Lâm Nhiên, không hề ghen ghét. Lâm Nhiên sinh ra trong gia đình giàu có nhưng lại không có cái thói ngông cuồng và ăn chơi trác táng như những người khác, anh nho nhã lễ độ, khiêm tốn ôn hòa.Tuy nhỏ hơn Diệp Quán Ngữ vài tuổi nhưng Lâm Nhiên suy nghĩ rất chín chắn, chuyện gì cũng đều có kiến giải của riêng mình, dĩ nhiên điều quan trọng nhất là anh rất tài hoa. Diệp Quán Ngữ rất quý những người tài hoa, có thể khiến một người bình thường thành nổi bật. Nếu người ấy không bình thường mà còn có tài, vậy thì không phải là nổi bậy nữa, mà thực khí chất hơn người. Lâm Nhiên chính là một người như vậy.
Hai người cùng nhau đi leo núi.Ngọn núi Mộ Vân là thắng cảnh du lịch nổi tiếng ở Đồng Thành. Lâm Nhiên dừng xe ở chân núi, rồi cả hai đi bộ lên núi.Đang là mùa thu, khắp núi ngập tràn lá đỏ, đứng ở trong đó, cho dù là ở góc độ nào cũng chỉ thấy một màu đỏ rực như ngọn đang cháy. Trên đường đi, Lâm Nhiên không ngừng trò chuyện, lúc đầu Diệp Quán Ngữ còn giữ kẽ chỉ hỏi gì đáp nấy chứ không nói nhiều, nhưng sau khi cuộc nói chuyện đi vào vui vẻ, anh bắt đầu mở rộng lòng mình, chủ động chuyện trò. Hai người vừa nói chuyện vừa leo lên, đến gần trưa đã đến lưng chừng núi. Trên núi có một ngôi chùa cổ kính, đang là mùa du lịch nên có rất nhiều người lai vãng, hương khói nghi ngút. Không ngờ Lâm Nhiên lại là người sùng tín Phật, thấy Bồ Tát thì chắp tay lạy, xong lại thắp hương rồi cúi đầu, vừa quỳ vừa lạy rất thành thục. “Tôi bị ảnh hưởng từ mẹ rồi, mẹ tôi rất tin Phật, trong phòng bà có thờ Bồ Tát.” Lâm Nhiên nói.
“Bồ Tát thật sự có thể lo được mọi chuyện trê trần gian sao?” Diệp Quán Ngữ thắc mắc.
“Tín ngưỡng mà, giống như có người tin đạo Cơ Đốc, cũng có người tin vào Thiên chúa, tất cả chỉ là tín ngưỡng của mỗi người thôi.” Lâm Nhiên cười giải thích