Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2797 lượt.
tất cả các cậu đều không có phần đâu, muốn làm con rể nhà họ Thư thì phải có bản lĩnh mới được…” Nói rồi lại dồn ánh mắt sang Lâm Nhiên, vẻ mặt giả vờ nghiêm túc, “Ừm, Lâm Nhiên thì lại nằm trong phạm vi tôi có thể suy nghĩ, em gái lớn của tôi cũng rất thích cậu, hơn nữa cùng là học đàn, có ngôn ngữ chung đấy…”
Thế là hàng trăm ánh mắt lại đổ dồn sang phía Lâm Nhiên.
“Lâm Nhiên, cậu chơi đòn ngầm từ lúc nào rồi hả?”
“Thật chẳng ra làm sao, tốt xấu gì cũng cho anh em có cơ hội cạnh tranh công bằng chứ!”
“Đúng vậy, đừng tưởng cậu đẹp trai, biết đánh đàn là có thể nhanh chân giành trước nhé…”
Lâm Nhiên cuống quýt xin tha: “Các cậu đừng có nhắm vào tôi, tôi chỉ coi Thư Tần là em gái thôi, nhỏ như vậy, làm sao có thể được.” Thư Khang cười ha hả nói: “Chuẩn bị người lựa chọn mà, mọi người đều có ý làm con rể nhà họ Thư thì vẫn còn cơ hội đăng kí đấy, nhưng vẫn là câu nói đó, phải có bản lĩnh thật sự cơ.”
Ngay lập tức có một loạt người giơ cao tay, chỉ có Diệp Quán Ngữ và Đỗ Trường Phong án binh bất động. Có người tinh mắt thắc mắc ngay: “Sao các anh không giơ tay?” Đỗ Trường Phong buông một câu gỏn lọn: “Tôi phải xem hàng thật đã. Nghe thế Thư Khang lao bổ qua làm bộ muốn bóp chết anh, Đỗ Trường Phong vội trốn ngay sau lưng Lâm Nhiên, “Em không thể tranh với anh trai em được, nếu anh có lòng muốn em làm em rể của anh thì chẳng phải còn hai cô em nữa mà. Cô học tiểu học thì thôi, cô học ở trường Mary thì để cho em đi, trường đó em từng tới rồi, nhắm mắt vào cũng toàn thấy mỹ nữ thôi…”
“Tôi thèm vào, cái tính của cậu sao tôi lại gả em gái cho được?” Thư Khang nghiến chặt răng, xoay đầu lại hỏi Diệp Quán Ngữ: “Quán Ngữ, sao cậu không giơ tay? Không thích em gái tôi à?”
“Không phải, tôi không muốn tranh với Lâm Nhiên, hơn nữa tôi cảm thấy cô em gái thứ hai của anh chắc cũng tốt.”
“Cho xin đi, nó còn đang học cấp hai đấy! Cậu còn lớn hơn Lâm Nhiên bốn, năm tuổi, lớn hơn em tôi một giáp đấy, tên này, trâu già thích gặm cỏ non hay sao?” Đổ Trường Phong như tìm được đồng minh, lập tức chạy sang bên Diệp Quán Ngữ: “Chuẩn bị làm người được lựa chọn! Chúng là đều là người được lựa chọn! Quán Ngữ thì tôi không dám đảm bảo, nhưng em có thể bảo đảm là trước khi cưới em gái anh, em tuyệt đối giữ thân như ngọc…”
Một đám người bổ về hướng Đỗ Trường Phong.
…
Rất nhiều chuyện trên đời này đều có bước dạo đầu.
Rất nhiều năm sau khi nhớ lại những chuyện mở đầu ấy, Diệp Quán Ngữ vẫn thường thở dài không ngớt, chỉ trách số phận quá vô tình, vốn dĩ còn là anh em tốt với nhau nhưng số phận lại sắp đặt cho họ thật nhiều chuyện, không ai thoát khỏi, không thể may mắn tránh ra. Một người đã nhảy vào trong đó, những người phía sau có cản cũng không được, bi kịch cũng không thể tránh.
Ngọn nguồn của bi kịch bắt đầu từ Lạc Anh. Diệp Quán Thanh vì tính tình nóng nảy, hai người còn tốt với nhau chưa được bao lâu thì Lạc Anh nói lời chia tay. Quán Thanh nào chịu bỏ qua, cứ bám theo Lạc Anh, sau đó lại phát hiện Lạc Anh đã rơi vào vòng tay của Lâm Nhiên, thế là anh em trở mặt, Quán Thanh rời khỏi nhà họ Lâm còn kéo cả mẹ về. Những người anh em vốn rất thân thiết bỗng chốc trở thành xa lạ. Lâm Nhiên có ý muốn hòa giải, nhưng lại bị Quán Thanh từ chối thẳng thừng, anh tìm đến Diệp Quán Ngữ, nói không phải bản thân cố ý rơi vào hoàn cảnh này, là vì Lạc Anh thấy không hợp với Quán Thanh, chủ động đến gần anh nên anh mới chấp nhận. Diệp Quán Ngữ không tiện nói gì, chỉ nói một câu nhưng trúng tim đen của anh: “Nhưng chắc chắn cậu đã thích Lạc Anh lâu rồi, đúng không?”
Lâm Nhiên gật đầu, hoàn toàn khôn phủ nhận. “Nhưng mà, nếu họ không chia tay, em cũng sẽ không xen vào.” Lâm Nhiên kiên trì nói mình vô tội, cho rằng anh không phải nguyên nhân khiến mối quan hệ của Quán Thanh và Lạc Anh đổ vỡ.
Thế nhưng, Diệp Quán Ngữ không nghĩ như vậy.
“Lâm Nhiên, tôi không có ý trách cậu, dù gì đây cũng là lựa chọn của Lạc Anh. Nhưng điều tôi muốn nói là, em trai của tôi tôi hiểu nhất, nó không được giáo dục tốt như các anh, nhà chúng tôi cũng không có địa vị như nhà anh. Hơn nữa, điều mấu chốt là Quán Thanh chỉ là một sinh viên học bóng rổ ở trường thể thao, tiền đồ rất mờ mịt, dù nó có thể lấy được Lạc Anh thì cũng không thể cho cô ấy một cuộc sống tốt. Nhưng cậu thì khác, cậu có tất cả mọi thứ mà mọi cô gái đều ngưỡng mộ. Ý tôi muốn nói là, khi cậu và Quán Thanh đứng bên cạnh nhau, Quán Thanh hoàn toàn không có ưu điểm gì để cạnh tranh với cậu.”
Lâm Nhiên á khẩu không nói được lời nào.
Diệp Quán Ngữ lại tư lự nói: “Tôi không thể phấn xét tình cảm của các cậu, nói gì cũng không phải, đều không công bằng. Nhưng điều tôi muốn nhắc cậu là liệu mà giải quyết, đừng làm gì hấp tấp, đến lúc gây rắc rối thì không ai giúp cậu thu dọn đâu.”
“Xin lỗi Quán Ngữ, tôi…”
“Cậu không cần nói xin lỗi với tôi, cậu không làm gì sai, hãy nghĩ xem làm cách nào để an ủi Quán Thanh trước đi. Tính thằng nhóc đấy nóng nảy, bị kích động thì làm gì cũng không nghĩ đến hậu quả đâu.”
“Tôi sẽ làm như vậy, cho dù