Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2796 lượt.
cậu ấy có yêu cầu gì, tôi cũng sẽ cố gắng đáp ứng…”
“Nếu nó chỉ muốn đòi Lạc Anh thì sao?”
“…”
Lâm Nhiên lại rơi vào im lặng. Diệp Quán Ngữ xua tay, không muốn nói gì thêm, chỉ là dặn Lâm Nhiên đừng làm Quán Thanh bị tổn thương, vì anh chỉ có mỗi người em trai này.
“Nếu như nó bị bất cứ tổn thương gì, Lâm Nhiên, đừng trách chúng ta ngay cả bạn bè cũng không thể giữ.” Diệp Quán Ngữ chân thành nói. Lâm Nhiên hiểu rõ từng lời Diệp Quán Ngữ, lễ độ đáp: “Dĩ nhiên rồi, tôi biết bản thân nên làm gì.”
Thế nhưng, diễn biến sự việc lại không nằm trong tầm kiểm soát của hai người. Một buổi tối hai tháng sau, Diệp Quán Ngữ đang tính toán trong xưởng, ông chủ đột nhiên đến tìm anh, nói là có người tìm. Anh chạy ra ngoài xem thì lại là bác Lâm Duy của Lâm Nhiên. Ông do dự rất lâu, rồi báo tin dữ vô cùng choáng váng với anh: “Vừa rồi ở bên Ly Thành gọi điện tới, muốn tôi chạy qua đưa cậu về, em, em trai cậu… có chuyện rồi..”
Mười bảy năm sau, Lâm Duy đã là người thiên cổ, nhà thờ được xây dựng ngay ở trong khu Tây Uyển của ông. Lễ truy điệu trong ba ngày. Họ hàng thân thích gần xa và những đồng nghiệp, cộng sự, bạn bè của Lâm Duy cũng như học sinh của ông đều đến viếng. Còn cả ban ngành chính phủ và giới tư pháp cũng cử người đến an ủi gia quyến. Nhưng nhiều nhất lại là những người bình thường được luật sự Lâm giúp đỡ, lời chia buồn bắt đầu từ trong linh đường ra đến bên ngoài, những người đó đến từ khắp nơi, hoặc khóc lóc trong linh đường, hoặc ôm mặt khóc, có người quỳ mãi không chịu đứng dậy. Những hành động đầy nghĩa cử của Lâm Duy lúc sinh tiền giúp người yếu thế kiện tụng lúc này mới được sáng tỏ, tình cảnh đó thật khiến người khác không không khỏi động lòng.
“Người tốt ơi…” Những người được cứu giúp khóc vật vã trước linh cữu Lâm Duy.
Ngoài Lâm Sỹ Diên, không ai hiểu được nguyên nhân trong đó.
Đỗ Trường Phong thì tỏ ra rất bất ngờ: “Không ngờ bác lại trượng nghĩa như vậy…”
“Còn không phải vì con!” Lâm Sỹ Diên tinh thần hoảng hốt, chỉ biết thở dài, “Ông ấy vì chuộc tội cho con, chuộc tội cho mình, cũng là chuộc tội cho nhà họ Lâm…”
Đỗ Trường Phong cúi thấp đầu, Lâm Hy vỗ vai anh: “Chúng ta sẽ mãi mãi ghi nhớ lòng tốt của bác.”
Đỗ Trường Phong gật đầu, trong lòng chợt tràn ra nỗi buồn khó tả. Hai anh em giữ linh cữu hai đêm, sang đến ngày thứ ba thì không thể trụ thêm được nên đành phải đến chung cư của Đỗ Trường Phong ở Đồng Thành nghỉ ngơi. Vi Minh Luân cũng ở với họ một đêm, mắt anh díu đờ lại, vừa vào cửa đã nhanh chân chiếm lấy vị trí tốt nhất ở sô pha rồi chìm vào giấc ngủ.
“Lúc bình thường chơi mãi chẳng thấy anh mệt như vậy.” Đỗ Trường Phong thức trứng khiến hai mắt đổ lựng, cửa cũng quên khóa, sà xuống sô pha.
“Có cái gì ăn không, đói chết đi được.” Lâm Hy hỏi.
“Anh không muốn ăn, anh muốn phụ nữ.” Đỗ Trường Phong càu nhàu.
Vi Minh Luân phì cười, hiển nhiên vẫn chưa ngủ hẳn.
“Anh cười cái gì, muốn phụ nữ là điều rất bình thường.” Đỗ Trường Phong cũng đói cồn cào, bụng kêu ùng ục, liền bò dậy tìm đồ ăn trong tủ lạnh, “Từ khi ở cùng Thư Mạn, lâu lắm rồi tôi chưa chạm vào phụ nữ đấy, hoàn toàn cai sắc rồi..”
Lâm Hy ngạc nhiên: “Bây giờ anh ở cùng Thư Mạn?”
“Đừng nghe anh ta chém gió, còn chẳng ra đâu vào đâu.” Vi Minh Luân rất rõ tình hình đáp.
Đỗ Trường Phong lấy ra mấy miếng dăm bông và vài lon bia, ba hoa: “Chỉ có mỗi thế này, gom lại ăn đi.” Nói rồi lại ngồi xuống sô pha, mở hai lon bia, một đưa cho Lâm Hy, một đưa Vi Minh Luân, rồi lại bật cho mình một lon, sau đó xé dăm bông ra nhai ngấu nghiến, miệng nhồm nhoàm vừa ăn vừa nói: “Tôi rất có lòng tin với bản thân.”
“Thái độ của anh với cô ấy thì sao?” Vi Minh Luân cũng đang ăn, từ trước đến giờ chưa từng ăn dăm bông nào ngon như vậy, đúng là lúc đói ăn gì cũng ngon, “Chẳng phải lúc nào anh cũng muốn trả thù cô ấy sao, đừng như vậy, cô ấy vô tội, lại bệnh nặng như thế…”
“Báo thù? Anh hai, anh không ngu ngốc như vậy chứ?” Lâm Hy không ăn cùng hai người, chỉ lạnh lùng trừng mắt nhìn Đỗ Trường Phong.
Đỗ Trường Phong ậm ờ: “Lúc bắt đầu thì… Nhưng bây giờ…”
Lâm Hy nhắc nhở anh: “Cẩn thận, để Thư Khang biết được, anh ấy sẽ liều mạng với anh đấy. Anh ấy đã mất đi một người em gái, sẽ không để như thế với Thư Mạn đâu.”
“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi.” Đỗ Trường Phong đưa dăm bông cho Lâm Hy, “Em cũng ăn đi.”
“Đồ ăn vớ vẫn, em không ăn.” Lâm Hy là bác sĩ, rất chú trọng việc ăn uống, lại rất ưa sạch sẽ, tuyệt nhiên sẽ không ăn thức ăn đã để không biết bao lâu trong tủ lạnh vào bụng mình. Cuộc sống của anh luôn tỉ mỉ như vậy, bao gồm cả bề ngoài. Trông giữ linh cữu bác hai đêm, trong khi Đỗ Trường Phong râu ria lởm chởm, quần áo nhăn nheo còn Lâm Hy vẫn áo quần chỉnh tề, đầu tóc gọn gàng, đứng ngồi thẳng tắp, dáng điệu cử chỉ không khác một nhà quý tộc.
Đỗ Trường Phong nhìn thế không thuận mắt mình: “Hy này, lúc nào em cũng trói buộc mình như vậy, không khó chịu à? Anh không tin mày với vợ mày lúc làm việc với nhau cũng áo quần chỉnh chu như thế đâu nhé…”
Vi Min