Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2794 lượt.
h Luân phụt một tiếng, thiếu chút nữa thì bị nghẹn.
Lâm Hy vấn lại anh: “Anh chưa nhìn thấy bao giờ, sao anh biết lúc em với Uyển Thanh làm việc sẽ thế nào…”
Vi Minh Luân cố gắng nhịn cười, rồi quay lại nhìn Đỗ Trường Phong nói: “Sam, chuyện này cậu sai rồi, người bề ngoài càng nghiêm chỉnh thì trên giường càng phóng túng, giống như hổ vồ vuốt sói ấy, không tin cậu có thể hỏi Lâm Hy…”
Lâm Hy cuối cùng cũng không nhịn được cười, cho dù cười cũng rất biết cách khống chế. Đỗ Trường Phong đồng tình nói: “Đúng vậy, anh thấy tôi bề ngoài vô lại, nhưng lại rất có quy tắc với phụ nữ, quen Thư Mạn lâu như vậy, tôi vẫn luôn giữ thân như ngọc…”
“Rốt cuộc cậu cũng biết mình vô lại!” Vi Minh Luân vừa nói, vừa tỏ vẻ rất kinh ngạc.
Lâm Hy lấy lại vẻ nghiêm túc: “Em khuyên anh đừng nên động tới Thư Mạn, đã xảy ra quá nhiều chuyện. Quan hệ hai nhà Thư, Lâm đến bây giờ vẫn chưa thể khăng khít lại, anh đừng rắc muối thêm vào vết thương của mọi người.”
“Chuyện của anh và Thư Mạn không liên quan đến quá khứ.”
“Đừng tự lừa mình lừa người nữa, anh hai!” Lâm Hy chọc ngay vào yếu huyệt của Trường Phong.
“Được rồi, được rồi, anh tiếp cận cô ấy vì Lâm Nhiên, vậy thì sao? Anh thay Lâm Nhiên yêu cô ấy không được sao? Ở đâu ra mà lắm lời thế…” Tính tình cộc cằn của Đỗ Trường Phong bắt đầu trỗi dậy.
“Anh Lâm Nhiên nếu biết được cũng sẽ không cho phép đâu.”
“Không cho phép? Đỗ Trường Phong này làm việc gì chưa từng cần được người khác cho phép…”
“Sao anh vẫn ngang ngược như vậy chứ?”
…
“Thư… Thư Mạn…”
Vi Minh Luân bỗng từ sô pha ngồi dậy.
Lâm Hy và Đỗ Trường Phong ngây người ra, nhìn theo hướng Vi Minh Luân chỉ ra cửa, ngay lập tức đờ người. Cửa vẫn mở, Thư Mạn không biết đã vào từ bao giờ mà mọi người không hề biết. Sắc mặt cô tái nhợt, đôi mắt đen láy mòng mọng nước, thân thể yếu ớt của cô lảo đảo, dường như đang cố gắng khống chế bản thân.
Đỗ Trường Phong chột dạ đứng bật dậy: “Thư Mạn, sao cô lại qua đây?”
Thư Mạn nhìn thẳng vào anh, ánh mắt buốt lạnh như tảng băng đá ngàn năm: “Quả nhiên là vậy, anh không có ý tốt, các anh đều không có ý tốt…”
“Cô hiểu lầm rồi, không phải như cô nghĩ đâu.” Đỗ Trường Phong vội vàng giải thích.
“Tôi không bao giờ muốn gặp lại anh!” Thư Mạn buông ra một câu rồi chạy băng ra cửa. Đỗ Trường Phong vẫn đang ngây người, khi hoàn hồn lại đuổi theo thì Thư Mạn đã vào trong thang máy.
Thế là hết! Lòng tin tưởng khó khăn lắm mới xây dựng được trong chớp mắt đã sụp đổ. Đỗ Trường Phong choáng váng hết cả đầu óc, không phải chỉ đơn giản vì anh đói. Anh dựa vào vách tường được lát đá Đại Lý băng lạnh, chỉ hận rằng mình không thể đập đầu chết tươi.
“Anh hai!” Lâm Hy cũng chạy đuổi theo ra ngoài, tay cầm điện thoại, sắc mặt tái nhợt: “Nhanh! Bố gọi điện tới, bên đó xảy ra chuyện rồi…”
Phòng khách nhà họ Lâm.
Một sự xa hoa trống rỗng. Căn phòng trải tuổi cùng năm tháng, khiến người khác có cảm tưởng mình như đang bước vào một viện bảo tàng. Nét xưa cũ và đồ sộ của nó chẳng khác nào một cung điện, đồ dùng trong nhà đều đã cũ, lò sưởi đang rừng rực lửa, thảm trải màu xám nhạt được phủ ở mỗi góc phòng. Sắc trời đã ngã tàn, trong phòng lại chưa bật đèn, ánh lửa trong lò sưởi hắt lên vách tường khiến khuôn mặt của mỗi người đều chập chờn trong bóng tối, không nhìn rõ ai. Mọi người đều có mặt trừ bà Phùng Tương Bình, vợ của Lâm Duy. Bà đã quá suy sụp sau một cú sốc lớn. Bầu không khí trong phòng ngột ngạt nặng nề như sắp có một trận cuồng phong ập tới. Lưu Yến cũng vừa từ nước ngoài về, mặc cả một bộ đồ đen ngồi co lại bất động trên sô pha. Sắc mặt bà trắng bệch, đôi mắt sâu hoắm như bị ai đó lấy đi hồn phách, cả người đờ đẫn. Lâm Sỹ Diên nhìn vợ mà vô cùng lo lắng, dường như ông lại nhìn thấy sự suy sụp của bà hồi Lâm Nhiên qua đời. Ông nghĩ có thể là do bầu không khí hiện tại khiến bà đau buồn như vậy, sự ra đi đột ngột của Lâm Nhiên khiến Lưu Yến cảm thấy tất cả đều thế, nỗi đau cũ lại bồi thêm vào vết thương mới, tuy rằng ngày thường quan hệ của Lưu Yến và Lâm Duy không được mật thiết, nhưng nói thế nào thì họ cũng là người một nhà. Một người đang sống sờ sờ như vậy mà nói chết là chết, dễ khiến nỗi đau mất con đã qua năm năm nay của bà một lần nữa trỗi dậy.
Lúc này, Lâm Hy tức tưởi đẩy cửa vào, thở dốc nhìn mọi người: “Rốt cuộc là chuyện gì?” Đỗ Trường Phong cũng theo sát anh bước vào nhà.
Lâm Sỹ Diên nhìn thấy hai người con trai của mình đã trở về, thở dài nói: “Hung thủ được thả rồi.”
“Ai, ai được thả?” Lâm Hy vẫn không hiểu. Đỗ Trường Phong cũng giật bắn mình, trợn tròn mắt nhìn bố.
Ánh mắt Lâm Sỹ Diên bắt đầu có dấu hiệu hoảng loạn: “Kẻ đã giết bác của con”
“Tại sao?”
“Tại sao?”
Cả Lâm Hy và Đỗ Trường Phong cùng lên tiếng hỏi.
Lâm Sỹ Diên tần ngần không biết nên trả lời thế nào.
“Bố, bố nói đi, sao lại thả?” Đỗ Trường Phong nôn nóng.
“Bởi vì, cảnh sát đã giám định, hung thủ… là một bệnh nhân thần kinh…”
Sắc mặt Đỗ Trường Phong sa sầm lại. Lâm Hy cũng há hốc miệng không nói ra lời. <