Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2788 lượt.
phải Lâm Duy, không có người phụ nữ nào không thích tiền.”
“Vậy giờ ông có muốn đến ngay công ty sắp xếp công việc không?”
“Không, tôi phải đợi người.”
“Đợi ai?”
“Đỗ Trường Phong.”
Hóa Thân Hồ Điệp
Dinh thự Thanh Thủy Đường.
Đây chính là nơi ở của Diệp Quán Ngữ, một công trình kiến trúc điển hình thời Dân quốc, nhìn bề ngoài thì có vẻ chẳng bắt mắt chút nào nhưng nó đã từng là tòa nhà hiển hách nhất Đồng Thành một thời. Trước cổng có hai con sư tử đá, cánh cửa sơn son lúc nào cũng đóng im ỉm, tán cây xanh rờn chìa ra khỏi bờ tường ngói xanh, xung quanh đều là cây cối rợp bóng râm mát, những cây thủy san thẳng tắp, nhiều đến nỗi chỉ sợ phải mất mười năm mới đếm hết được. Ngoài ra, còn có hai cây hương Chương to đùng, bóng cả xanh biếc tô điểm cho khu sân vườn. Chủ cũ của ngôi biệt thự không phải là Diệp Quán Ngữ mà là một lão bà hoàn cảnh phức tạp khá có thanh thế, sau đó qua đời bên nước ngoài. Cũng chẳng biết Diệp Quán Ngữ sau này đã làm thế nào để có được ngôi biệt thự này trong tay.
Đỗ Trường Phong đỗ chiếc Hummer trước cổng rồi xuống xe.
Anh vốn biết Diệp Quán Ngữ sống ở đây. Cả hai đều thám thính nhau từ lâu, đều biết rõ trong lòng bàn tay mọi tình hình của đối phương. Diệp Quán Ngữ làm giàu ở nước ngoài rồi về nước, Đỗ Trường Phong đều bí mật theo dõi nhất cử nhất động của anh ta, cũng giống như Diệp Quán Ngữ cũng đang theo dõi nhất cử nhất động của anh. Nhiều khi anh tỏ vẻ bất cần, khinh đời, thể hiện rõ sự phong lưu, ngỗ ngược của mình đều là có ý cả, là anh cố ý khiêu khích đối phương, và chỉ có như vậy anh mới có thể sống thoải mái được, vì thực sự anh không thể nào chịu nổi cảm giác bị theo dõi, bao năm nay, đôi mắt lang sói ấy khiến anh không thể nào yên giấc.
“Vậy thì quả thật tại hạ được sủng ái quá, khéo mà dám lo sợ vậy.”
“Anh cứ khách sáo, đó là điều nên làm mà.”
“Chúng ta nói chuyện một chút nhé.”
“Ok, đương nhiên là không có vấn đề gì. Anh muốn nói chuyện gì?”
“Hãy buông tha cho người nhà của tôi, có gì thì cứ nhằm thẳng vào tôi đây này!”
“Vì sao Đỗ tiên sinh lại nói những lời này?”
“Trong lòng anh tự hiểu rõ.”
“Tôi không hiểu.”
“…”
Đỗ Trường Phong cảm thấy sống lưng mình vã mồ hôi, đây là một vai diễn khó đối phó, anh cố gắng giữ bình tĩnh hết sức, nghiêm mặt nói: “Chúng ta không cần thiết phải nói những lời vô nghĩa ấy chứ, năm đó nhát dao ấy là do tôi đâm, không liên quan gì đến người nhà tôi.”
Diệp Quán Ngữ cười nhã nhặn: “Có liên quan đến ai thì hình như không phải anh nói là được? Khi đó anh đang ở trong viện tâm thần, mọi chuyện bên ngoài anh không hề hay biết gì cả. Anh vô tội, anh có hiểu không?”
Những lời Diệp Quán Ngữ nói quả như một mũi tên lợi hại!
Đỗ Trường Phong nhếch mép, hình như muốn cười, nhưng khóe miệng tự nhiên co giật thật khó chế ngự: “Giờ tôi đang ở trước mặt anh đây, anh ra tay đi, không cần thiết phải kéo dài thêm nữa. Tôi đã chờ anh mười năm rồi, anh còn muốn tôi phải chờ anh đến bao giờ nữa đây?”
“Không sao rồi, tôi đã buông tha cho anh rồi, thật đấy.” Diệp Quán Ngữ dửng dưng.
“Buông tha cho tôi?”
“Ừ, đúng vậy.”
“Anh buông tha cho tôi?”
“Anh muốn tôi phải nói như thế nào thì anh mới tin đây?”
“Tôi không hiểu anh đang nói gì!”
“Bởi vì tôi cô đơn quá, tôi cần một đối thủ, bao năm nay tôi đã quen chơi đùa với anh, anh đã đem đến cho cuộc sống đơn điệu của tôi rất nhiều niềm vui, sao tôi lại nỡ lòng nào để anh biến mất như thế chứ?” Diệp Quán Ngữ gảy tàn thuốc, không hề có ý đùa cợt gì cả, gật đầu nói, “Tôi cần anh, vô cùng cần anh. Không những tôi sẽ không bao giờ động đến anh, mà tôi còn không cho phép ai động đến anh, sự an nguy của anh là vấn đề quan tâm hàng đầu của kẻ họ Diệp này, nhất là khi Lâm Nhiên không còn nữa, dựa trên tình cảm giữa tôi và anh ấy năm xưa, tôi càng phải có trách nhiệm “chăm sóc” anh…”
Đỗ Trường Phong giận đến nỗi như không thở được.
“Còn nữa, tôi không những chăm sóc anh, còn phải chăm sóc những người xung quanh anh, ví dụ như Thư Mạn…” Diệp Quán Ngữ dừng lại, ngửa cổ lên cười thành tiếng.
“Không được động đến cô ấy!” Đỗ Trường Phong đứng phắt dậy, lồng ngực anh co bóp dữ dội, chỉ dựa vào đó cũng đủ chứng minh khả năng nhẫn nại của anh quả thực chưa được rèn luyện tốt bằng Diệp Quán Ngữ.
Diệp Quán Ngữ cố tình chọc vào điểm yếu của anh, giọng đĩnh đạt: “Anh theo dõi tôi bao năm nay chắc cũng hiểu tôi chứ, con người tôi vốn hiếu chiến, trên thương trường đã vậy, tình trường cũng vậy. Tiền và phụ nữ, thứ tranh giành được bao giờ cũng thấy được kích thích hơn. Tôi thích cái cảm giác được tranh giành với anh, anh luôn làm tôi tràn đầy ý chí chiến đấu, làm tôi cảm thấy mỗi ngày được sống đều rất có ý nghĩa…”
“Anh, anh là một thằng điên, anh điên còn nặng hơn cả tôi!” Cuối cùng thì Đỗ Trường Phong cũng mất kiềm chế mắng anh ta một câu.
“Cảm ơn, cái tên gọi “thằng điên” này đối với tôi mà nói quả thực là vinh quang vô cùng