Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342789

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2789 lượt.

ã phải trả giá rồi, cho dù tôi có hóa thành bướm như anh muốn, anh và Thư Mạn sống đến bạc đầu răng long, tôi cũng có thể bảo đảm rằng anh sẽ không bao giờ có được cảm giác của thắng lợi thực sự, một khi người thân và kẻ thù đều đã ra đi, anh sẽ cảm nhận được rằng, cái gọi là “được” ấy thực ra lại là mất mát cùng cực nhất…”
Diệp Quán Ngữ không nói gì.
Ánh mắt của anh trong phút chốc bỗng nhiên trống rỗng.
Lâm Nhiên đã leo lên đỉnh Mộ Vân mà khóc? Trên tảng đá khắc đầy tên của anh? Chuyện cũ lại dội về… Buổi sáng sớm với ngàn ánh hào quang chiếu rọi, hình bóng cô đơn của Lâm Nhiên khi một mình đứng trên đỉnh núi hóng gió cứ hiện rõ mồn một trong đầu anh lúc này. Những điều thằng điên này nói ban nãy đều đúng, một khi người mà mình coi như kẻ thù biến mất một cách vô cớ, tất cả mọi nỗi đau sẽ đổ dồn lên người anh. Lâm Nhiên đã mất năm năm rồi, anh ấy đã phải chịu đựng nỗi đau suốt năm năm, sau nỗi đau đớn anh mới phát hiện ra rằng, hóa ra anh chưa bao giờ thực sự hận Lâm Nhiên. Chưa bao giờ.
“Anh muốn tôi tha thứ cho anh sao?” Anh cười nhạt, ánh mắt sắc nhọn như gai đâm.
Đỗ Trường Phong lắc đầu, “Không, tôi chưa bao giờ mơ tưởng rằng anh sẽ tha thứ cho tôi, anh cũng không thể nào tha thứ cho tôi được, chỉ là tôi không hi vọng đến lúc đó anh lại buồn quá, mặc dù bây giờ anh rất giàu có, nhưng thật tiếc, tiền tài không thể nào mang hạnh phúc đến cho con người ta, cũng giống như thù hận không thể làm cho người ta nguôi ngoai vậy. Tôi tuyệt đối có thể cảm nhận được cảm giác mỗi ngày sống trong thù hận của anh, nó giày vò dằn vặt anh khổ sở như thế nào, vì vậy nhất định tôi sẽ làm bạn với anh, chơi với anh đến cùng. Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải đường đường chính chính sống dưới ánh mặt trời, làm việc mà tôi thích, yêu người mà tôi yêu, cho dù sau cùng có bị áp giải ra pháp trường, nhất định tôi cũng sẽ cười, vì bản thân tôi đã mù quáng dằn vặt suốt mười bảy năm trời, tôi, quyết định thả tự do cho bản thân mình…”
Hiển nhiên, Đỗ Trường Phong đã đánh giá thấp Diệp Quán Ngữ. Ngày hôm sau, Thư Mạn đã gọi điện cho anh, chính thức tuyên bố rút khỏi buổi biểu diễn, đồng thời yêu cầu chuyển chiếc đàn của cô về. Đỗ Trường Phong kiên quyết cự tuyệt, anh biết rõ rằng nếu như chuyển chiếc đàn đi, anh sẽ mất hết mọi sự liên quan đến cô. Nhưng hôm sau đó, mới sáng sớm cô đã đứng trước cửa, người cùng đi với cô chính là Diệp Quán Ngữ, mũ áo chau chuốt chỉnh tề.
Thư Mạn dẫn Diệp Quán Ngữ đến trước của nhà thăm hỏi khiến Đỗ Trường Phong vô cùng ngạc nhiên. Vi Minh Luân tối hôm trước cùng uống rượu với anh nên cũng ở chung cư, anh cảm nhận được người đến đây có dụng ý không tốt.
“Xin chào hai vị.” Diệp Quán Ngữ chào họ với thái độ có thể coi là khá lịch sự, sắc mặt lạnh lùng, không dài dòng gì cả, “Tôi không phải nói nhiều nữa, hôm nay tôi đến để chuyển chiếc đàn giúp Thư Mạn, nếu có quấy rầy anh thì xin hãy lượng thứ.” Nói xong, anh vẫy tay một cái, một bọn tay sai phía sau lung lừng lững tiến đến chỗ chiếc đàn dương cầm Steinway cổ ấy.
“Khoan đã!” Đỗ Trường Phong cũng không phải tay vừa, sầm mặt nhìn thẳng Thư Mạn, “Cô gọi anh ta đến phải không? Cô rút khỏi buổi biểu diễn cũng là nghe anh ta xúi giục đúng không?” Thấy Thư Mạn không lên tiếng, anh bước đến sát gần cô, đôi lông mày chau lai, “Cô muốn rút khỏi buổi biểu diễn tôi không phản đối, muốn đến chuyển chiếc đàn đi cũng được, nhưng tại sao lại gọi anh ta đến? Anh ta dựa vào cái gì chứ?”
Cuối cùng thì Thư Mạn cũng hơi sợ hãi, rụt rè tránh né: “Anh, anh không chịu…”
“Vậy nên cô đem anh ta đến?” Đỗ Trường Phong gầm lên.
“Anh nhỏ tiếng một chút không đươc sao?” Diệp Quán Ngữ kéo Thư Mạn ra sau lưng, “Anh muốn bệnh của cô ấy lại tái phát có phải không?”
“Không cần anh phải lo! Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy, không liên can gì đến anh! Nghe thấy chưa, không liên can!” Nỗi tức giận của Đỗ Trường Phong vừa mới nhen lửa đã bùng lên, bộ dạng anh nhe nanh múa vuốt khiến bà giúp việc sợ quá phải núp vào trong bếp. Vi Minh Luân vội vàng ra hòa giải, kéo anh sang một bên: “Có chuyện gì từ từ nói, chỉ là một chiếc đàn thôi mà, mọi người có thể thương lượng với nhau mà…”
“Không có gì phải thương lượng cả!” Đỗ Trường Phong nhảy dựng lên, chỉ mặt Diệp Quán Ngữ, “Anh nghe rõ cho tôi, lập tức rời khỏi nhà tôi ngay, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát. Không được Đỗ Trường Phong này gật đầu thì đừng hòng ai chuyển chiếc đàn này đi đâu cả, đây là chiếc đàn của anh trai tôi…”
Thư Mạn cũng bị kích động: “Là đàn của anh trai anh, tôi biết, nhưng đây là Lâm Nhiên dành nó lại cho tôi, xin anh hãy trả lại cho tôi…”
“Không được!” Đỗ Trường Phong gào lên.
“Tại sao lại không được? Anh cứ cho là tôi đã hại chết Lâm Nhiên, nên mới đến báo thù, anh muốn báo thù cũng chẳng sao, nhưng đừng đụng đến đàn của tôi!” Thư Mạn cũng la lên.
Đỗ Trường Phong thở dốc hơi không nói lời nào, anh biết hôm đó cô bị đã kích rất lớn khi nghe thấy họ nói chuyện.
Thư Mạn nghẹn ngào chua xót: “Bao năm rồi mà các người vẫn không hiểu, người bị hại trong tấn bi k


Polaroid