Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2785 lượt.

ịch này không chỉ có người đã chết, tại sao các người cứ phải đem tất cả tội lỗi trút hết lên đầu tôi? Lẽ nào chỉ vì Thư Tần đã chết rồi là chị ấy có thể thoát khỏi mọi tội lỗi hay sao? Là tôi phải hứng chịu tất cả hay sao?”
Thư Mạn đã rất kích động, ngay cả tiếng nói cũng đã run run, Diệp Quán Ngữ thấy vậy vội vàng kéo cô về bên cạnh, “Em đừng nói nhiều thế làm gì, sức khỏe là quan trọng.” Rồi lại quay sang Đỗ Trường Phong , “Anh cứ trả lại đàn cho cô ấy đi, anh thật sự nghĩ rằng cứ chiếm lấy một chiếc đàn thì cô ấy sẽ thuộc về anh hay sao? Anh không ngây thơ đến thế chứ? Sức khỏe cô ấy rất yếu, anh không muốn cô ấy chết trước mặt anh thì hãy trả lại đàn cho cô ấy.”
“Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy, không liên can gì đến anh!” Xém chút nữa thì Đỗ Trường Phong tung ra một cú đấm, Diệp Quán Ngữ ôn tồn quay sang nói Thư Mạn: “Tiểu Mạn, em có muốn chiếc đàn không?” Đương nhiên là Thư Mạn gật đầu, nước mắt lưng tròng: “Đỗ Trường Phong, nếu anh không cho tôi đem chiếc đàn đi, tôi sẽ chết trước mặt anh…”
“Đừng lấy chữ ‘chết’ ra để ép tôi, tôi không sợ đâu!” Đỗ Trường Phong ngắt lời cô, gân xanh trên trán nổi lên giật giật, không hề nhượng bộ chút nào, “Rõ ràng em biết vì sao tôi giữ lại chiếc đàn này, nhưng em lại nghe và tin theo lời xúi giục của anh ta, lẽ nào tôi là người không biết phân phải trái đúng sai như vậy sao” Nếu như tôi muốn tìm em để báo thù, không lẽ tôi lại phải đợi đến ngày hôm nay hay sao? Tôi có đến cả mười ba năm cơ hội cơ đấy! Tôi chịu sự dằn vặt suốt mười ba năm để đợi đến ngày hôm nay, chỉ là vì một cơ hội có thể đối diện với em, Thư Mạn, em không hiểu thật hay là vờ không hiểu vậy?”
Đôi mắt đen láy của Thư Mạn nhìn anh trừng trừng, dường như cô nghe mà không hiểu anh đang nói gì. Nhưng thái độ mãnh liệt của anh thực sự đã làm cô xúc động, cô thật sự không hiểu, một chiếc đàn không phải của anh sao lại có thể khiến anh phản ứng mạnh mẽ như vậy? Diệp Quán Ngữ lại không cho cô có cơ hội để suy nghĩ, anh sợ một khi cô đã hiểu ra cô sẽ lại chùn chân, nếu cô chùn chân, anh sẽ không có cơ hội tiến công nữa. Anh vẫy tay, mấy tên tay sai không cần phân bua gì trực tiếp bước đến khiêng chiếc đàn lên. Điều không ngờ, lần này Đỗ Trường Phong không hề ngăn cản, anh nhìn thẳng vào Thư Mạn, ánh mắt bất lực đầy đau đớn, trong đáy mắt u ám ấy hiện lên hình ảnh của cô thật rõ ràng. Đàn đã khiêng ra đến cửa, anh vẫn đứng như trời trồng ở đấy, mắt vẫn đăm đăm nhìn cô như vậy.
Đột nhiên, anh la lên một tiếng: “Đặt xuống!”
Hai thằng tay sai đang khiêng đàn giật bắn mình, vội đặt chiếc đàn xuống theo phản xạ không điều kiện.
Thư Mạn cũng tự nhiên giật mình hãi hùng, chỉ ngơ ngác nhìn anh, “Anh ta muốn làm gì? Chắc không phải là muốn đập chiếc đàn ra chứ?” Diệp Quán Ngữ thì lại rất bĩnh tĩnh, anh muốn xem rốt cuộc thằng điên này có bản lĩnh giữ lấy chiếc đàn này hay không.
Vi Minh Luân nãy giờ lo sốt vó, giơ tay kéo anh lại. Đỗ Trường Phong hất tay Vi Minh Luân ra, bước đến trước mặt Thư Mạn, lại nhìn cô chằm chằm, trong ánh mắt chỉ có sự vắng lặng không một gợn sóng, giọng anh khàn khàn: “Nếu đã không ngăn cản được em, tôi đàn một bản cho em nghe, cứ coi như là để tiễn em vậy. Em có bằng lòng nghe không?”
Hoàn toàn là giọng điệu thương lượng! Cũng không để Thư Mạn bày tỏ thái độ thế nào, anh tự đi lấy chiếc ghế rồi đặt xuống trước cây đàn, từ từ ngồi xuống bên chiếc dương cầm, mở nắp đàn ra. Anh hít thở thật sâu. Ngón tay từ từ chạm đến phím đàn…
Bản nhạc này Thư Mạn chưa bao giờ nghe, điệu nhạc chậm rãi, nhưng lại tràn chảy một nỗi buồn thương kì dị, những âm cao lại uyển chuyển đến lạ thường, mỗi nốt nhạc như đều có tiếng vang, xuyên thẳng qua lồng ngực, thẩm thấu vào trong mạch máu, khiến người ta như bị bắt mất hồn đi, không thể kiểm soát được bản thân. Cảm giác thê lương của âm điệu và kĩ năng diễn tấu thành thạo hòa vào làm một, trầm ngâm lắng nghe, như thể bản thân mình dáng đứng giữa cánh động rộng mênh mông, bao trời cao vời vợi, thảm cỏ xanh mơn mởn dập dờn dưới chân, chỉ còn lại một mình mình trơ trọi giữa trời đất bao la, hồn bay đi xa mãi khó lòng quay trở lại. Âm nhạc mới tuyệt diệu làm sao! Cách chơi đàn kiểu này ngoài Lâm Nhiên ra, không ai có thể diễn dịch nổi. Ngay cả Thư Mạn cũng không thể.
Mà âm nhạc là thứ có thể khiến con người thả hồn ra. Đừng nói Thư Mạn và Vi Minh Luân là những người am hiểu âm nhã, ngay cả hai tên tay sai khiêng đàn kia cũng cứ như bị đóng đinh vậy, ngây người nhìn Đỗ Trường Phong chơi đến nốt nhạc cuối cùng mà bộ dạng đó cư như thể không biết bản thân mình đang ở chốn nào. Diệp Quán Ngữ thì không biết là có hiểu hay không, dường như muốn đặt mình bên ngoài âm nhạc, nhưng dường như lại không thể điều khiển nổi bản thân, trong ánh mắt anh có chút xáo trộn trong phút chốt nhưng thái độ vẫn kiên định, khiến người ta không tài nào nhìn thấu được lòng anh.
Bản nhạc kết thúc, Đỗ Trường Phong thở phào nhẹ nhõm, ngoảnh mặt qua nhìn Thư Mạn cười: “Thế nào? Cô giáo Thư, tôi không bôi nhọ chiếc đàn này đấy chứ?”
Nụ cười đó, trôn


Old school Easter eggs.