Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2790 lượt.
.” Diệp Quán Ngữ nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt liếc sang Đỗ Trường Phong đang mất bình tĩnh. Đây chính là hiệu quả mà anh muốn có. Anh nhếch mép cười, nói: “Không phải tất cả ai cũng có tư cách trở thành thằng điên đâu! Năm đó bố anh phải trả giá lớn thế nào mới biến anh thành thằng điên được, anh không biết tôi ngưỡng mộ anh đến thế nào đâu! Môi trường ở Nhị viện vừa tốt, vừa có đồ ăn đồ uống, không cần phải khổ sở lo mưu sinh như ở bên ngoài, ngay cả trong mơ tôi cũng muốn được dọn đến làm hàng xóm của anh đấy. Quả thực tôi thích lắm là thích cái sơn trang ấy của anh, thường thì những thứ gì anh có là tôi đều thích cả, bao gồm cả phụ nữ, bao gồm… cả cái tên ‘thằng điên’, ha ha ha…”
Đỗ Trường Phong dần nhận thấy mình càng mất bình tĩnh thì đối phương càng vui sướng, anh tập trung điều chỉnh lại cảm xúc, ngồi xuống, với lấy bao thuốc trước mặt Diệp Quán Ngữ, lôi ra một điếu rồi châm lửa. Anh không thể bị đối phương đánh bại một cách dễ dàng như thế được. Anh muốn phản kích! Anh thở ra một hơi khói dài, cười nói: “Được thôi, đời này không dễ gì có được một ‘tri kỉ’, thật ra tôi cũng là một người rất cô đơn, lỗi lầm mà trước kia tôi phạm phải khiến tôi sống một cách vô cùng tiêu cực, xưa nay không bao giờ dám tranh giành thêm lấy thứ gì. Tôi thực sự là kẻ tội nhân, tôi không có tư cách sở hữu qua nhiều thứ, bao gồm cả tình yêu. Nhưng vừa rồi nghe những lời của Diệp huynh đây, lại khiến tôi lập tức như được giác ngộ, cuộc đời con người thật ngắn ngủi, nếu đã là thứ mà bản thân mong muốn có được thì tại sao không đi giành lấy? Hơn nữa, tôi cũng là một kẻ hiếu chiến, điều này thì tôi nghĩ chắc anh còn rõ hơn tôi. Anh nói rất đúng, cho dù là tiền bạc hay phụ nữ, thứ tranh giành được bao giờ cũng thú vị hơn so với thứ được mang dâng đến tận cửa. Vì vậy, từ bây giờ trở đi, tôi sẽ không bao giờ đợi chờ một cách tiêu cực nữa, tôi sẽ giành lấy tất cả mọi thứ tôi muốn, bao gồm cả tình yêu.”
Ánh mắt Diệp Quán Ngữ sáng rực lên, nhưng nét mặt vẫn không chút thay đổi: “Nghĩ thông suốt rồi hả?” “Đúng vậy, tôi nghĩ thông suốt rồi!” Khi nói những lời này, quả thực Đỗ Trường Phong hẳn phải có được một sức mạnh vô cùng lớn, trong mắt anh bừng lên một luồng sáng kì lạ, “Tôi sẽ bày tỏ với Thư Mạn, nhất định cô ấy sẽ trở về bên tôi. Không chỉ vậy, tôi còn muốn biểu diễn trên cùng một sân khấu với cô ấy, khi hai người chúng tôi sắt cầm hòa hợp trên sân khấu thì thính giả mà tôi hi vọng nhất sẽ là anh, anh thấy sao?”
“Ha ha ha…” Diệp Quán Ngữ lại cười phá lên, không ngờ anh lại cười một cách rất “ngây thơ” như vậy, anh gật đầu lia lịa, “Xin nhận sự ưu ái này của ân đệ, đến lúc đó nhất định tôi sẽ đến dự.”
“Ân đệ…”
Chỉ trong vòng có vài phút mà hai kẻ như nước với lửa đã xưng huynh xưng đệ với nhau.
Đỗ Trường Phong vừa định gọi anh là “Diệp huynh”, đương nhiên anh cũng không thể thất lễ được: “Ân đệ, anh có biết bản nhạc mà tôi thích nhất đó không?”
“Lương Chúc.” Đỗ Trường Phong cười đáp.
“Đúng vậy, tôi hi vọng hôm biểu diễn, anh sẽ kéo bản Lương Chúc cho người anh ngu muội này nghe, tôi lại muốn xem xem anh sẽ hóa thành bướm như thế nào. Còn tôi, đương nhiên sẽ không bao giờ là Mã Văn Tài, khi tôi và Thư Mạn tổ chức hôn lễ, tuyệt đối sẽ không đi qua phần mộ của anh, anh cứ hóa thành bướm một mình đi, mỗi năm khi xuân đến hoa nở, tôi sẽ dắt vợ con đến bái tế, đốt nhiều vàng mã cho anh một chút, để anh dưới âm cũng có thể ở sơn trang, nhà cao cửa rộng, anh thấy sao?”
Lời nói của Diệp Quán Ngữ mới thật độc địa làm sao! Ban nãy vừa nói buông tha cho anh, giờ lại muốn anh “hóa bướm”. Mà ngay cả vợ con cũng lôi ra, cái thằng khốn này này thật quá ư trơ trẽn.
Nhưng Đỗ Trường Phong vẫn nhẫn nhịn, bởi vì anh cũng là một thằng khốn nạn, mười mấy năm trước, đêm trăng đó, dưới tán cây hương Chương, khi Thư Mạn chửi anh, anh đã là một thằng khốn nạn rồi, vì vậy anh nhất định phải khốn nạn hơn cả Diệp Quán Ngữ. Anh nhoẻn miệng cười để lộ ra hàm răng trắng, cười ha hả. Vi Minh Luân thường nói bộ dạng anh cười đó trông giống như cầm thú, nhất là cái bộ “răng sói” trắng sáng đến chói mắt ấy, hễ hàm răng đó lộ ra có nghĩa là anh đang cười, và cũng có nghĩa là cầm thú sắp ăn thịt người nào đó. Lúc này, anh đang “cười” nói:
“Diệp huynh đối đãi với tôi quả thực là tốt quá, nếu Lâm Nhiên mà còn, chắc anh ấy sẽ cảm kích không hết ấy chứ. Đây chính là điều tôi phải nhắc nhở anh, đúng là anh nên đốt nhiều vàng mã một chút, nhưng không phải là đốt cho tôi mà là cho Lâm Nhiên! Năm đó khi anh hưởng phúc ở Pháp, anh ấy thường mình mình leo lên đỉnh núi Mộ Vân, ôm tảng đó to ấy mà khóc, nghe nói trên tảng đá ấy khắc đầy tên anh, không biết là thật hay giả, dù sao thì tôi cũng chưa bao giờ leo lên đó để xem. Mà có lẽ anh không biết, tiết thanh minh năm nào anh ấy cũng đến tảo mộ Quán Thanh, bất kể anh ấy đã mắc phải lỗi lầm gì, thì tôi nghĩ sự khoan hậu nhân từ của anh ấy chắc chắn cũng đã được Quán Thanh tha thứ rồi. Tôi nó vậy có ý là, cái gì đã qua thì cũng qua rồi, bi kịch năm đó mỗi người trong chúng ta đều đ