Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342099

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2099 lượt.

Chủ tịch Lãnh của tập đoàn Lãnh Thị, chồng của phu nhân Từ Giai Oánh, cha của công tử Lãnh Ngự Thần và tiểu thư Lãnh Tiểu Mạn, tôi nói không sai chứ, Lãnh tiên sinh.”
Một tiếng Lãnh tiên sinh này thật xa lạ. Trái tim Lãnh Thế Hùng băng giá, “Ta cũng là cha của con mà!”
“Từ cái ngày ông vứt bỏ tôi, ông đã không còn là cha của tôi.”
“Tiểu Hoan…” Lãnh Thế Hùng tiến tới, Nhan Hoan cảnh giác lùi lại phía sau: “Vợ và con gái ông đều đang trông chừng ông, Lãnh tiên sinh hãy chú ý lời nói và hành động, đừng khiến người khác hiểu lầm.”
“Tiểu Hoan, con hận ta phải không, con theo mẹ con quay về để trả thù ta đúng không!”
“Lãnh tiên sinh suy nghĩ nhiều rồi, tôi và phu nhân Diêu Bội Bội mặc dù là mẹ con, nhưng chuyện của bà từ trước tới nay tôi chưa từng hỏi cũng chưa từng nhúng tay vào, tôi trở về đây không phải để trả thù ai, cũng không phải để nhận ai.” Nhìn thoáng qua người đang đi tới, Nhan Hoan nói: “Xin lỗi không tiếp chuyện được.”
Cô vừa quay người định đi thì bỗng bị Từ Giai Oánh gọi lại, “Ô, đúng là Tiểu Hoan rồi! Quả là con gái trưởng thành, xinh đẹp đến nỗi dì không nhận ra con nữa.”
“Hừ! Đây là lần đầu tiên bà nhìn thấy tôi ở thành phố C sao?” Một câu hỏi của Nhan Hoan khiến Từ Giai Oánh á khẩu, dưới ánh mắt nghi hoặc của Lãnh Thế Hùng, bà ta không dám hé môi nửa lời.
Lãnh Tiểu Mạn mang theo bao nhiêu nghi vấn đi xuống sân khấu, người dẫn chương trình tác phong nhanh nhẹn bước lên mời người đẹp Ninh San, nghệ sĩ vĩ cầm mới giành được giải thưởng quốc tế, lên biểu diễn. Tiết mục được thể hiện với cây vĩ cầm trước khi nó được mang ra đấu giá là phần được nhiều người mong đợi nhất, bởi vì người biểu diễn là một nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng, người đẹp Ninh San. Tiếng vỗ tay lộp bộp vang lên. Ninh San mặc váy dài cầm cây đàn xuất hiện, mái tóc bồng bềnh lay động. Một tia đố kị thoảng qua trong đáy mắt Nhan Hoan, chỉ trong một cái chớp mắt nhưng vẫn bị Từ Giai Oánh bắt được.
Khi mọi người đang lắng tai chuẩn bị nghe một khúc nhạc tươi đẹp thì tiếng nói của Từ Giai Oánh thình lình vang lên: “Các vị, tôi biết trong số những người ở dưới khán đài có một vị tiểu thư khi mới mười hai tuổi đã giành được giải thưởng trong cuộc thi đàn violin mở rộng.”
Tia sáng lạnh thấu xương bắn ra từ khóe mắt Diêu Bội Bội, Từ Giai Oánh tỏ rõ sự khiêu khích, đắc ý nhướng mày.
Một câu nói đã khiến mọi người náo động, Ninh San ở trên sân khấu trong lòng càng kích động hơn, đàn violin cầm không chắc suýt nữa tuột tay rơi xuống sàn. Ai nấy xôn xao bàn tán, đoán xem vị nào chính là thiếu nữ thiên tài.
Giản Ninh lay lay Tiêu Trạch, nói: “Anh có biết cô ấy biết kéo đàn không?”
Tiêu Trạch nhìn Nhan Hoan, ánh mắt phức tạp, nhàn nhạt lên tiếng đáp: “Biết.”
“Chết tiệt!” Lại có chuyện chỉ cô không biết, Giản Ninh cảm thấy vô cùng bất công.
Từ Giai Oánh vừa nói xong, lòng Nhan Hoan hẫng mất một nhịp, tim cô như bật ra khỏi lồng ngực, không biết phải làm sao, cảm giác đang bị vô số ánh mắt nhìn chòng chọc đánh giá, một thân một mình đối mặt với hai vợ chồng Lãnh Thế Hùng, cô vô cùng hoảng hốt, luống cuống kiếm tìm sự giúp đỡ từ một dáng hình thân quen.
Tiếng nói của Từ Giai Oánh lại một lần nữa vang lên, lần này bà ta nhắm thẳng vào Nhan Hoan: “Thiếu nữ thiên tài, không thể cho mọi người có cơ hội thưởng thức tài kéo đàn cao siêu của cô sao?”
Lời châm chọc của Từ Giai Oánh khiến Nhan Hoan lạnh người, giữa những cái nhìn soi mói dị nghị, cánh tay cô đột nhiên bị ai đó nắm lấy, cô ngước mắt trông thấy Lãnh Ngự Thần.
Lãnh Ngự Thần dùng một loại ngữ khí gần như ra lệnh nói với cô: “Đi theo anh.”
Nhan Hoan giật mình, đúng lúc đó, cánh tay còn lại bị một người khác giữ chặt, là Tiêu Trạch.
“Tuy biết rằng đã hơn mười năm em không chạm vào đàn, nhưng anh cũng như các vị khách ở đây đều muốn nghe em biểu diễn, rất muốn, Nhan Hoan, đàn cho anh nghe một khúc nhé, chỉ cho một mình anh, dù có êm ái hay khó nghe, trong lòng anh, em vẫn luôn là nghệ sĩ vĩ cầm đẹp nhất, xuất sắc nhất.” Tiêu Trạch nói với Nhan Hoan, nhưng mắt anh lại chăm chú nhìn Lãnh Ngự Thần, cuối cùng anh cúi xuống, dùng ánh mắt để nói với cô, trốn chạy là cách xử sự hèn nhát nhất.
Nhan Hoan nhận được sự cổ vũ từ cái nhìn của anh, trong lòng cô đấu tranh không ngừng. Trước mắt chỉ có hai con đường, hoặc là hèn nhát bỏ chạy, hoặc là mạnh dạn mất mặt. Do dự một hồi, cô mở miệng nói với Lãnh Ngự Thần: “Xin anh, bỏ tôi ra.”
Lãnh Ngự Thần không động đậy, Nhan Hoan không rời mắt khỏi anh.
Ánh mắt cô kiên định khiến Lãnh Ngự Thần đành chịu thua, bàn tay nắm chặt chậm rãi buông lỏng, anh nhìn theo cô được Tiêu Trạch dẫn lên sân khấu.
Nghĩ tới cảnh lại một lần nữa kéo đàn trước bao người, Nhan Hoan vô cùng căng thẳng, đôi tay không ngừng run rẩy. Tiêu Trạch nâng mặt cô, đặt xuống một nụ hôn khích lệ, anh trấn an cô: “Đêm nay hãy biểu diễn chỉ cho riêng mình anh.”
Dưới ánh mắt ngập tràn sự tin tưởng của anh, Nhan Hoan đỡ tà váy bước lên, run run cầm lấy cây đàn tinh xảo từ tay Ninh San. Lúc đi ra giữa sân khấu, nhìn bên dưới đông ngh


The Soda Pop