Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.
ịt người, cảnh vật bắt đầu méo mó biến thành từng gương mặt trẻ thơ non nớt nhưng lại đang cười nhạo cùng với âm thanh của những tiếng chửi rủa vô cùng khó nghe.
Hơi thở tắc nghẹn, tim đập điên cuồng loạn nhịp, cả khuôn mặt nóng bừng như lửa đốt, cô nhắm mắt, ra sức nói với bản thân tất cả chỉ là ảo giác, ảo giác, ảo giác, cô muốn kéo đàn cho một mình Tiêu Trạch nghe, chỉ một mình anh nghe…
Lần thứ hai mở mắt, thế giới quả nhiên tĩnh lặng, trong hội trường rộng lớn chỉ còn lại một mình Tiêu Trạch, tất cả những người khác đã biến thành phông nền màu đen.
Anh phong độ, ngạo nghễ như vậy, nhưng lại đang nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng nhất, chuyên chú nhất, tin tưởng nhất.
Gác đàn lên vai, tay nâng cây vĩ, tư thế tuyệt đẹp như thể đó chính là bản lĩnh trời sinh.
“Két két…”
Đã quá lâu không chạm vào đàn, cô kéo ra một âm điệu chói tai kỳ quái, trong đám người lập tức vang lên tiếng cười nhạo, tiếng cười đó đến từ Lãnh Tiểu Mạn và những kẻ cùng phe cánh Từ Thị. Tiếng cười nhạo đó như bật lên công tắc nguồn điện, chiếu sáng toàn bộ đại sảnh, những con người sau bức phông nền lập tức hiện ra, bao loại sắc mặt, chỉ trỏ đầy giễu cợt.
Đã quá lâu không chạm vào đàn, cô kéo ra một âm điệu chói tai kỳ quái, trong đám người lập tức vang lên tiếng cười nhạo, tiếng cười đó đến từ Lãnh Tiểu Mạn và những kẻ cùng phe cánh Từ Thị. Tiếng cười nhạo đó như bật lên công tắc nguồn điện, chiếu sáng toàn bộ đại sảnh, những con người sau bức phông nền lập tức hiện ra, bao loại sắc mặt, chỉ trỏ đầy giễu cợt.
“Ai có gan thì thử cười một lần nữa cho tôi xem!”
Ngữ khí Tiêu Trạch nhẹ vô cùng, nhưng lại khiến kẻ khác phải thầm run sợ. Đại sảnh lập tức yên tĩnh trở lại, công tắc nguồn điện lại một lần nữa bị người ta kéo xuống.
Tiếp tục là một âm thanh the thé chói tai, lúc này không ai dám thốt lên một tiếng. Vẻ mặt Tiêu Trạch mừng rỡ, chăm chú lắng tai thưởng thức, Nhan Hoan hít sâu, nhắm mắt lại, tự nói với mình phải tĩnh tâm, tĩnh tâm lại. Nhiều lần âm điệu kỳ quái qua đi, bản nhạc nhẹ nhàng êm dịu theo động tác kéo đàn trầm bổng du dương mà tuôn ra, là bản “Canon” kinh điển khiến người ta nghe hoài không chán, Nhan Hoan kéo đàn, cặp mắt to xinh đẹp từ đầu đến cuối chỉ nhìn chăm chú về một hướng, một người, vẻ căng thẳng chầm chậm lui dần, trả lại không gian cho nét cười nơi đáy mắt.
Những bản nhạc hay đều để diễn tấu cho những người hiểu và biết thưởng thức, tiếng đàn chậm rãi thong dong, người nghệ sĩ xinh đẹp khiến lòng người phiêu lãng, tất cả nhanh chóng hòa vào trong âm nhạc. Diêu Bội Bội cầm ly rượu nhìn chiếc đèn trùm pha lê ở đại sảnh đang rủ xuống những chiếc lá bằng pha lê kiểu Baroque [1'> màu xanh lam giá lạnh, thầm nói với lòng: “Anh yêu, anh có nghe thấy không, con gái chúng ta đang kéo đàn, nghe hay chứ?”
Trong lòng Nhan Hoan như nở hoa, ánh mắt cô chăm chú vào người đàn ông anh tuấn nhất trước mặt, uống cạn rượu trong ly.
Chất lỏng trong suốt óng ánh chảy vào trong miệng, Tiêu Trạch đưa ly rượu cho nhân viên phục vụ, thân mật ôm eo cô, dán sát vào chóp mũi cô ngửi ngửi, “Có mùi vị Tequila.”
Anh cứ như thế chẳng màng đến những người xung quanh, hôn lên môi cô.
Người dẫn chương trình trên sân khấu giới thiệu tiết mục đấu giá đồ trang sức, một đám người mẫu cao gầy phấn son diễm lệ lần lượt bước lên, trưng ra các món đồ quý giá, ánh mắt mọi người bị châu báu hấp dẫn.
Cánh môi đỏ mềm mại hết bị buông ra rồi lại ngậm lấy, Tiêu Trạch nhìn lướt qua những châu báu rực rỡ chói mắt, nói: “Có thích không? Anh tặng em.”
“Em không hứng thú với những thứ đó.”
“Vậy em hứng thú với cái gì?”
Con ngươi long lanh ngập ngừng e thẹn, bàn tay nhỏ bé của Nhan Hoan chọc chọc vào ngực Tiêu Trạch.
Tiêu Trạch nghiến răng nói: “Em đúng là háo sắc.”
Nhan Hoan gắt giọng: “Suy nghĩ phức tạp quá rồi đấy.”
Tiêu Trạch kéo cô đi ra cửa, lúc đi qua chạm phải ánh mắt ác độc của Từ Giai Oánh, Nhan Hoan dừng lại nói với bà ta: “Tôi phải nói một tiếng cảm ơn với bà, nếu như không phải bà kiên quyết đẩy tôi lên sân khấu, tôi sẽ không thể kéo đàn trở lại sớm thế này. Tuy rằng bà căn bản không xứng để thưởng thức.”
Nhan Hoan theo Tiêu Trạch rời đi, làm ngơ tiếng gọi của Lãnh Thế Hùng. Từ Giai Oánh căm hận đến nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt khinh thường cùng dáng vẻ ngạo mạn, nhìn bộ dạng mất mát của chồng mình, bà ta càng căm phẫn đến cùng cực, không có chỗ nào phát tiết, bà ta vung cả đống tiền để mua số châu báu trên người của các người mẫu trên sân khấu, đáng tiếc mỗi món đồ bà ta vừa ý đều bị Diêu Bội Bội giành được…
Trong màn đêm trên đỉnh Bình Sơn, chiếc xe thể thao rung động theo tiết tấu, lửa lòng ẩm ướt cuồng nhiệt cùng với mùi hương đặc biệt tràn ngập khoang xe, người đàn ông mạnh mẽ đụng chạm khiến cô gái nằm bên dưới không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ vô cùng mê hoặc, cả hai nhắm mắt làm ngơ tiếng chuông điện thoại đang đổ dồn dập. Sau một hồi điên cuồng chạy nước rút, nằm trên cơ thể chảy mồ hôi ròng ròng của c