Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342102
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2102 lượt.
hưng lại không dám nổi cáu, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Không ai dám xúc phạm Lãnh gia tuyệt đối không phải vì quan hệ của Lãnh Thế Hùng.
Lãnh Ngự Thần cầm ly rượu đứng quay mặt ra cửa sổ, thủy tinh trong suốt phản chiếu dung mạo thâm trầm hơn cả đêm tối. Tấm kính sáng bóng dễ dàng bắt được một bóng hình màu lam. Mối quan hệ tội lỗi của đời trước đã trở thành bức tường cách trở giữa anh và cô, cô không cho anh một chút cơ hội nào, người đàn ông của cô lại càng không cho phép anh vượt qua Lôi Trì [2'> nửa bước.
[2'> Bắt nguồn từ một điển tích lịch sử, dùng để ám chỉ một giới hạn nhất định không thể vượt qua.
Lý An Thần hớp một ngụm rượu, ánh mắt lặng lẽ đảo quanh bốn phía rực rỡ đèn hoa, bước tới bên cạnh Lãnh Ngự Thần, anh ta đứng yên hồi lâu mới nói: “Hình như anh không hề ngạc nhiên khi thấy người đứng sau Hoa Thần là mẹ của Nhan Hoan, biết trước rồi sao?”
“Ừm.” Trong tay Lãnh Ngự Thần có ảnh chụp Diêu Bội Bội liên lạc với Nhiêu Hướng Niên, nhưng anh giữ lại trong lòng, không nói cho Lãnh Thế Hùng biết.
“Ông già nhà anh bị một cú sốc không nhỏ đâu, nhưng mà ông ta nên biết ở thành phố T anh có…” Lời chưa nói hết đã bị ánh mắt rét lạnh của Lãnh Ngự Thần đẩy ngược trở lại, Lý An Thần im bặt.
Tai vách mạch rừng, không phải điều gì cũng có thể tùy tiện nói ra, nhất là những bí mật không muốn cho ai biết…
Cuối cùng, Nhiêu Hướng Niên giới thiệu Diêu Bội Bội với Chủ tịch tập đoàn Tần Vũ – Tiêu Kiến Đông. Tiêu Kiến Đông vốn có ấn tượng không tốt với Diêu Bội Bội, bỏ ra khoản tiền lớn mua một quả đồi trọc vô dụng chỉ để thể hiện thực lực của mình, trả thù hành vi bỏ nhà bỏ con của chồng trước, ông cho rằng đó là lòng dạ hẹp hòi của đàn bà. Mang tâm thế đó đi làm kinh doanh thì sẽ không thể nhìn xa trông rộng, suy tính lâu dài được. Nhưng đến khi gặp trực tiếp, ông đã bị thuyết phục bởi phong thái khoan thai cao quý mà đúng mực cùng với cử chỉ và cách nói năng của bà. Đó chính là nét duyên dáng trong nhân cách.
Hai người bắt đầu trò chuyện đôi ba câu, Diêu Bội Bội giới thiệu con gái Nhan Hoan với Tiêu Kiến Đông, đây là lần đầu tiên Nhan Hoan chính thức gặp mặt Tiêu Kiến Đông trong hoàn cảnh trang trọng, cô không khỏi lo lắng bồn chồn, cố gắng thể hiện được một mặt dịu dàng nhất của mình: “Chào bác Tiêu.”
“Ừ, chào cháu.” Tiêu Kiến Đông đánh giá cô, trong lòng thầm suy đoán xem cô gái chiếm trọn trái tim con trai mình về phương diện tính cách sẽ di truyền của Lãnh Thế Hùng nhiều hơn, hay của Diêu Bội Bội nhiều hơn, có khi nào cũng ngạo mạn kiêu kỳ thái quá như con bé Lãnh Tiểu Mạn kia không.
Thái độ ôn hòa của Tiêu Kiến Đông khiến Nhan Hoan bất giác nắm chặt làn váy, Tiêu Trạch chuyển chủ đề: “Bác gái, ba, hai người cứ trò chuyện, con đưa Nhan Hoan qua bên kia gặp vài người bạn.”
Tiêu Kiến Đông và Diêu Bội Bội cùng ngồi xuống ghế sô-pha trong khu nghỉ ở đại sảnh, đứng phía sau là hai người trợ lý.
“Quan hệ giữa cậu và Lãnh Thế Hùng đó!” Giản Ninh trừng mắt.
Nhan Hoan liếc xéo cô bạn, hừ lạnh: “Còn không biết xấu hổ mà nói tớ, cậu với Lý An Thần tốt đẹp như thế cũng có cho tớ biết một tiếng đâu.”
“Bọn tớ, bọn tớ cũng chỉ vừa mới tốt hơn một chút, có phải qua lại lâu rồi đâu.” Giản Ninh chu môi giải thích.
“Chỉ vừa mới qua lại mà đã thân tới mức quấn quít với mẹ chồng tương lai vậy à!”
“Đó gọi là khoa học giao tiếp, khoa học giao tiếp hiểu không, hôm nào dạy cho cậu.” Giản Ninh đắc ý, lắc lắc đầu hạ thấp giọng: “Này, cho cậu biết, đám đàn bà con gái bên kia đều đang bàn tán chuyện Lãnh Thế Hùng là cha của cậu đấy!”
Tiêu Trạch nhướng mày, nói: “Có phải phụ nữ đều như vậy không, thích buôn chuyện, thích nghe ngóng.”
Giản Ninh nói: “Anh nói đúng, thích buôn chuyện, thích nghe ngóng, có tin là ngay cả chuyện anh thích tư thế nào tôi cũng biết không?”
Tiêu Trạch không thể tin được nhìn Nhan Hoan, Nhan Hoan trừng mắt chất vấn Giản Ninh: “Tớ nói với cậu những loại chuyện đó khi nào.”
“Cậu quên rồi!” Giản Ninh híp mắt đi vào trọng tâm: “Chính là lần trước cậu kể với tớ…” Giản Ninh càng nói giọng lại càng nhỏ, đến khi Lãnh Thế Hùng đứng ở sau lưng Nhan Hoan thì tiếng của cô đã hoàn toàn im bặt.
Nhan Hoan quay đầu lại nhìn, con ngươi sáng trong tức thì trở nên u ám. Theo phép lễ độ, Tiêu Trạch cúi đầu chào hỏi Lãnh Thế Hùng, sau đó quay sang Giản Ninh: “Cô lại đây, chúng ta tiếp tục thảo luận vấn đề vừa rồi một chút.”
Giản Ninh suýt nữa hộc máu, níu tay áo Âu phục của Tiêu Trạch, lạch bạch chạy theo: “Anh giai à, ban ngày ban mặt thảo luận chuyện này giữa nơi đông người không thích hợp lắm…”
“Có phải cô rất hiểu về tôi không…”
Nhan Hoan nhìn theo bóng lưng hai người vừa rời đi, khóe miệng cong lên, nhưng ngay lập tức trầm xuống khi nghe được tiếng của Lãnh Thế Hùng.
“Tiểu Hoan.” Lãnh Thế Hùng gọi tên thân mật của cô.
Nhan Hoan không nói lời nào, cặp mắt nhìn thẳng vào ông, nhìn đến khi Lãnh Thế Hùng chột dạ, “Con không nhớ ta sao?”
“Tôi đâu có mất trí, làm sao lại không nhớ ông,