Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342093
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.
ô gái, hơi thở gấp gáp hòa vào nhau, người đàn ông mới duỗi cánh tay dài tìm chiếc điện thoại. Bên kia ống nghe truyền tới lời cảnh cáo của Lý An Thần: “Tiêu Trạch, nhất thiết không được liên minh với Hoa Thần, các cậu không thể đối phó được với Lãnh Ngự Thần đâu, thực lực của anh ta không đơn giản như cậu vẫn thấy…”
*
Ảnh chụp của Diêu Bội Bội tràn ngập hơn nửa số trang của thời báo kinh tế tài chính, ngoài tin tức về xuất thân của bà và chuyện tình yêu của con gái bảo bối với con trai của tập đoàn Tần Vũ, khúc mắc tình cảm giữa bà và Lãnh Thế Hùng không được nhắc tới một chữ. Truyền thông trước nay vẫn luôn sắc bén thì lần này đã khiến những quần chúng có tinh thần giải trí thất vọng, thực sự làm một số người âm thầm ngao ngán, cả nhà Lãnh Thị là một trong số đó.
Trong thời đại thịnh hành mốt làm kẻ thứ ba đồng thời cũng khinh bỉ kẻ thứ ba này, người đàn ông phụ bạc Lãnh Thế Hùng và kẻ thứ ba Từ Giai Oánh đều gặp phải sự phỉ nhổ của quần chúng. Dư luận sẽ ảnh hưởng tới hình tượng của xí nghiệp Lãnh Thị trong lòng người dân, và cũng sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của con gái Lãnh Tiểu Mạn.
Đóng chặt cửa phòng, Từ Giai Oánh quở mắng nặng nề người ở đầu bên kia điện thoại, “Tiền tôi đưa cậu không thiếu một xu, đến bây giờ vẫn chưa thấy cậu hành động, chê ít sao?”
Đối phương giải thích: “Chị Từ, em thực sự không có cách nào, mấy người của em đều bị đánh trọng thương, bây giờ vẫn còn đang nằm trong bệnh viện kia kìa!”
“Là do người của cậu quá vô dụng, hay là con tiện nhân kia có ba đầu sáu tay, đừng nói với tôi A K cậu chỉ có bấy nhiêu năng lực, tôi đưa gấp đôi số tiền, xử lý nó cho tôi.”
A K nói: “Không phải cô ta lợi hại, mà là tên đàn ông bên cạnh cô ta, chị Từ, việc này chị nên nhờ cao thủ khác đi, A K em chỉ là một tay xã hội đen, không phải là sát thủ liều mạng gì đó.”
Tút tút tút tút… Một tràng âm thanh báo bận, A K đã cúp máy. Từ Giai Oánh bất lực quẳng điện thoại, đi qua đi lại trong phòng…
Mí mắt giật giật liên tục, có dự cảm chẳng lành.
Trong gara của khu chung cư, Nhan Hoan vừa đỗ xe xong, đột nhiên gáy bị ai đó tàn nhẫn đập một gậy, trước mắt cô tối sầm, thân thể mềm nhũn ngã xuống…
Nhan Hoan đầu đau như nứt ra, đến khi tỉnh lại thì đã bị nhét vào ghế sau của một chiếc xe tải nhỏ, một người đàn ông trông dáng vẻ khá khôi ngô đang ngồi bên cạnh nhìn cô.
Phát hiện cô có dấu hiệu tỉnh lại, hắn ta xách cô như xách một con gà, hung ác cảnh cáo: “Ngoan ngoãn một chút, nếu không sẽ giết cô.”
Xe bay nhanh trên một con đường ở vùng ngoại ô, cảm giác sợ hãi nhanh chóng lan rộng, Nhan Hoan cảnh giác dịch người ra phía cửa sổ xe, một tay lần tìm điện thoại, cô hỏi: “Muốn đưa tôi đi đâu?”
Tên đàn ông lực lưỡng nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, cười rộ lên rất thô tục, “Đưa cô em đi vui vẻ một chút.” Trên ghế lái đằng trước phát ra tiếng cười còn dâm đãng hơn.
Nhan Hoan nghe thấy vậy, da đầu run lên, phát hiện ra điện thoại của mình đã bị bọn chúng lấy đi, trong lòng cô vừa sợ hãi vừa gấp gáp muốn chạy trốn, cô đẩy cửa xe định nhảy ra, tên đàn ông kia túm chặt tóc cô kéo giật trở lại. Xe chạy đến một trạm xe buýt, Nhan Hoan dùng móng tay nhọn cào xước gương mặt đen thui của hắn, cô đập đập cửa sổ thủy tinh cầu cứu người qua đường. Tên kia xoa mặt chửi thề một câu, một tay hắn ấn đầu cô ép chặt lên cửa sổ.
Một cỗ Bentley Continental [2'> vọt qua như tên bắn, cản trở tầm mắt phát hiện tội ác của người đi đường.
[2'> Bentley Continental: dòng xe hạng sang của hãng Bentley, Anh.
Trong Bentley Continental màu đen, Lạc Tiểu Anh vươn cổ ra nhìn chiếc xe tải đằng sau, hốt hoảng nói: “Này, mau dừng xe. Trong chiếc xe đằng sau kia có một cô gái đang bị người ta đánh!” Cảm nhận tốc độ xe trong giây lát tăng lên, Lạc Tiểu Anh ngồi trở lại, nói với người đàn ông đang ngồi trên ghế lái: “Có người đang cần sự giúp đỡ, mau giúp cô ấy đi.”
“…”
“Anh đừng có máu lạnh như vậy được không?”
“…” Người đàn ông lạnh lùng trên ghế lái làm ngơ lời cô, ánh mắt thâm trầm chăm chú vào con đường phía trước.
“Hạ Thiệu Nhiên!” Lạc Tiểu Anh nóng nảy.
Hạ Thiệu Nhiên giữ lấy cô như đang phát điên, từ từ cạy mở ngón tay cô đang nắm chặt chiếc ghế, nói: “Đừng làm bẩn tay cô.”
Tức thì vành mắt Nhan Hoan đỏ hoe. Con mắt lạnh lẽo của Hạ Thiệu Nhiên đảo qua những vết thương trông mà giật mình đau xót, đáy mắt nổi lên bão táp đáng sợ, anh cởi áo khoác bọc vào người cô, ôm chặt lấy thân thể cô bởi vì nhục nhã, bởi vì sợ hãi, bởi vì căm hận mà run rẩy không thôi, trấn an nói: “Đừng sợ, không sao cả rồi!”
Hai mắt Nhan Hoan rơm rớm, cô gật đầu, thầm biết ơn vận may của mình, trong lúc tuyệt vọng đến cực độ đã được người đến cứu.
Hai tên kia lúc này đã bò dậy, con dao găm lóe sáng trên tay, hắn vừa chửi rủa vừa xông về phía Hạ Thiệu Nhiên, Hạ Thiệu Nhiên nhìn chòng chọc hai kẻ đang lao vào mình, trong ánh mắt hiện lên sắc màu chết chóc, một con dao từ ống tay áo rơi xuống lòng bàn tay, lưỡi dao sáng bóng khiến Nhan Hoan lạ