XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342094

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2094 lượt.

hắt Lãnh Tiểu Mạn đang trốn sau lưng một tên mặc áo quần sặc sỡ.
Lãnh Tiểu Mạn biết rõ mình đã phạm sai lầm gì nên rất sợ chết. Thực ra sau khi giao hẹn cô ta đã lập tức hối hận, giống như tất cả những kẻ làm chuyện xấu, trong lòng cô ta rất lo sợ, bất an, cho nên mới trốn trong quán bar để tạm thời làm tê liệt thần kinh của mình. Cô ta run run giọng hỏi: “Anh muốn làm gì? Mau thả em ra!”
Tiêu Trạch túm chặt cô ta kéo ra ngoài cửa, mấy tên con trai định tiến lên ngăn cản nhưng đều bị ánh mắt lạnh lẽo của anh làm cho rùng mình phải lui về. Lãnh Tiểu Mạn một thân một mình sợ đến mức hét lên với đám người đang đứng im như phỗng: “Mau gọi điện cho anh tôi, nói Tiêu Trạch bắt tôi…”
Cổ bị một bàn tay to hung hăng bóp mạnh, cô ta không thốt ra nổi một âm thanh nào nữa…






Tiêu Trạch tóm cổ Lãnh Tiểu Mạn đi xuyên qua đám người, ra khỏi cửa lớn, nhét thẳng cô ta vào trong xe.
Loại ánh mắt đã làm sai mà còn sợ sệt này khiến Tiêu Trạch cực kỳ căm ghét. “Lãnh Tiểu Mạn, trước đây tôi cho rằng cô chỉ là một cô nhóc tùy tiện, ngạo mạn, không biết phải trái, hôm nay tôi mới biết, thì ra cô là một kẻ lòng dạ rắn độc. Cô thích tôi, tôi không can dự, bởi vì đó là việc của cô. Nhưng Nhan Hoan là người của tôi, cô động vào cô ấy thì đó chính là việc của tôi. Cô làm cô ấy thiếu một sợi tóc, tôi sẽ thay cô ấy đòi lại hai sợi, cô thuê hai tên ức hiếp cô ấy, tôi sẽ cho nhiều người hơn nữa tới ức hiếp cô. Để cô phải trả giá gấp đôi.”
Đáy lòng Lãnh Tiểu Mạn dâng lên cảm giác sợ hãi vô bờ, cô ta đập cửa xe la hét đòi xuống. “Không, anh không thể làm như vậy.”
“Cô có thể, tại sao tôi lại không?” Tiêu Trạch điều khiển tay lái, hung dữ lườm cô ta.
“Nếu anh giận như vậy thì đưa em đến cảnh sát đi.” Lãnh Tiểu Mạn không ngốc, cô ta hiểu rõ, lúc này ở trong tay cảnh sát còn an toàn hơn là nằm trong tay Tiêu Trạch.
Tiêu Trạch không thèm để ý đến lời van xin của Lãnh Tiểu Mạn, ném thẳng cô ta vào hang sói. Tiếng gào khóc, tiếng cười dâm đãng, tiếng áo quần bị xé rách, tiếng đồ vật đổ vỡ vọng ra từ phía sau cánh cửa lung lay, anh châm một điếu thuốc, nhìn lên bầu trời nặng trĩu mây đen, hít một hơi thật sâu.
Dự báo thời tiết nói tối nay có tuyết, sắp rơi rồi sao?
Điện thoại trong túi áo đổ chuông dồn dập. Tiêu Trạch ném đầu lọc thuốc, giẫm tắt lửa, anh ấn phím nghe, mở miệng nói: “Em gái anh đang bị người ta ức hiếp ở phố ăn mày.”
Không đợi tiếng gầm rống của Lãnh Ngự Thần vọng tới, Tiêu Trạch đã cúp máy, một lần nữa đá cửa đi vào trong. Tên ăn mày cởi chuồng đang chuẩn bị nhắm cái vật ghê tởm của hắn vào nơi đã được mở rộng, đột nhiên có thứ gì đập vào người hắn, quay đầu lại, là hai xấp tiền mặt.
Tiêu Trạch lạnh lùng nói: “Cầm lấy tiền, cút mau.”
Đám ăn mày kéo quần, chỉnh lại vạt áo rồi nhặt tiền chạy đi, Lãnh Tiểu Mạn không một mảnh vải che thân khóc nức nở chỉ trích Tiêu Trạch: “Anh không phải người, anh không phải người!”
Tiêu Trạch dùng mũi giày hất áo quần trên mặt đất che đi nơi nhạy cảm của cô ta, nói: “Lúc sai khiến người khác làm hại Nhan Hoan, cô là người ư?”
Nghĩ đến việc ác mà mình đã làm, Lãnh Tiểu Mạn không phản bác được, chỉ còn biết lau nước mắt.
Tiêu Trạch khều cái cằm nhọn của cô ta, nhìn gương mặt vương đầy nước mắt, hỏi: “Sợ sao? Có cảm nhận được sự tuyệt vọng mà bất lực phản kháng, sợ hãi đánh mất chính mình nhưng chỉ còn biết để mặc kẻ khác ức hiếp không? Tôi đã nói sẽ khiến cô phải trả một cái giá gấp đôi để bù lại những tổn thương cả về thể xác và tinh thần mà cô đã gây ra cho Nhan Hoan, nhưng chỉ một lần này.
Từ nay về sau, cô mà còn dám động vào cô ấy, tôi nhất định sẽ hoàn trả lại cho cô gấp mười lần. Tiêu Trạch tôi nói được làm được, không sợ thì cứ thử xem.”
Buông cằm cô ta, Tiêu Trạch nhìn cô ta một lần cuối cùng bằng ánh mắt khinh miệt, không thèm quay đầu lại, rời khỏi căn nhà ám bầu không khí nhơ nhuốc.
Cho đến khi tiếng động cơ xe xa dần, Lãnh Tiểu Mạn mới hoàn toàn sụp đổ, gào khóc mãi đến tận lúc Lãnh Ngự Thần chạy đến. Lãnh Ngự Thần có tự chủ tốt đến đâu cũng không thể tha thứ được cho kẻ đã ức hiếp em gái mình, đôi môi mỏng phun ra từng từ lạnh buốt.
“Tiêu Trạch làm?”
Lãnh Tiểu Mạn chỉ khóc.
“Rốt cuộc có phải hắn hay không?”
Lãnh Tiểu Mạn lắc đầu.
“Vậy là ai?”
“Hu hu…”
“Rốt cuộc là kẻ nào làm?” Lãnh Ngự Thần gầm lên một tiếng, Lãnh Tiểu Mạn sợ tới mức im bặt, sau đó khóc không ra tiếng, thút thít kể lại toàn bộ sự việc, ngay cả chuyện cô ta sai người cưỡng bức Nhan Hoan như thế nào cũng kể lại hai năm rõ mười.
“Loại chuyện bẩn thỉu như vậy mà em cũng làm được, Lãnh Tiểu Mạn, sao em có thể như vậy?” Lãnh Ngự Thần một tay chống nạnh, một tay ấn mạnh nơi thái dương đau buốt, bắt đầu quở mắng.
Lãnh Tiểu Mạn tủi thân vừa khóc vừa kể: “Em cũng hối hận sợ muốn chết, suýt nữa đã bị mấy tên ăn mày… Hu hu… Em chỉ vì nghe lời mẹ nên mới dám làm, hu hu…”
Cái gì?
“Là mẹ bảo em làm như vậy?” Mẹ sai con gái thuê kẻ xấu hãm hại người khác? Lãnh Ngự Thần hoàn toàn p