Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342083
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2083 lượt.
hẫn nộ, cực kỳ thất vọng với người mẹ Từ Giai Oánh, anh kéo em gái rời khỏi căn nhà dơ bẩn hôi hám đến ngạt thở.
Trong biệt thự của Lãnh gia, Từ Giai Oánh đang hí hoáy một chiếc áo khoác lông mẫu mã mới nhất mùa đông này. Lãnh Ngự Thần sắc mặt u ám kéo Lãnh Tiểu Mạn bước nhanh qua đại sảnh, đi thẳng tới trước mặt Từ Giai Oánh, bà ta đang mải ngắm nghía chiếc áo khoác lông nên không chú ý tới hai người. Lãnh Ngự Thần giật phắt chiếc áo trong tay bà ta, ném sang một bên.
“Làm gì vậy?” Từ Giai Oánh hét lên, đến khi nhìn thấy Lãnh Tiểu Mạn toàn thân bẩn thỉu, áo quần xộc xệch, vành mắt đỏ hoe, bà ta bỗng biến sắc, tiến đến hỏi: “Tiểu Mạn, con ranh này! Làm sao đây, đánh nhau với người ta à?”
“Đánh nhau? Hừ!” Lãnh Ngự Thần hừ lạnh, “Con gái bảo bối của mẹ suýt nữa đã bị người ta cưỡng bức.” Nghe thấy hai chữ kia, Lãnh Tiểu Mạn lại bật khóc òa lên.
“Đã xảy ra chuyện gì? Có chuyện gì?” Từ Giai Oánh kích động kêu lên.
“Còn không phải do mẹ xúi giục sao?” Lãnh Ngự Thần không hề nể mặt mẹ mình, nghiêm nghị chỉ trích: “Mẹ không sợ dính líu đến pháp luật, ngấm ngầm trả thù Diêu Bội Bội thì thôi, nhưng Tiểu Mạn mới bao nhiêu tuổi, mẹ lại giật dây nó đi làm chuyện phạm pháp, đây chính là cách mẹ giáo dục nó có phải không? Mẹ là mẹ của nó, sao có thể bảo nó đi làm những chuyện như vậy, cứ tiếp tục thì sớm muộn gì nó cũng sẽ bị mẹ tự tay đưa vào nhà giam.”
Từ Giai Oánh đang xót con gái, lại phải nghe con trai lớn tiếng chỉ trích, bà ta nổi cáu: “Mẹ xúi giục nó cái gì? Sao anh có thể nói mẹ như vậy, mẹ là mẹ của anh, hỗn xược!” Bà ta kéo Lãnh Tiểu Mạn đang khóc dậy, bực bội hỏi: “Mẹ xúi giục mày cái gì? Hả? Mày nói đi, khóc khóc khóc, chỉ biết khóc, đồ vô dụng!”
Lãnh Tiểu Mạn nức nở nói: “Không phải mẹ bảo con thuê người quay lại cảnh Nhan Hoan bị cưỡng bức, để ép mẹ con chị ta cút khỏi thành phố C sao?”
“Mẹ bảo mày làm như thế bao giờ, con ranh này…” Tiếng phản bác của Từ Giai Oánh càng lúc càng nhỏ, chợt nhớ tới buổi tối hôm đó, từ buổi đấu giá trở về, bà ta đã cãi nhau với Lãnh Thế Hùng một trận, tâm tình xấu hình như đã buột miệng nói ra câu gì đó.
Là những lời này sao? Khi ấy giận dữ cực độ nên mới nói mà không suy nghĩ, lại bị con gái tưởng là thật. Bà ta chột dạ liếc nhìn con trai, hất cằm, khoanh tay trước ngực nói: “Cứ coi như là mẹ bảo nó làm đấy thì sao, tất cả là vì tốt cho ai chứ?”
Móng tay dài nhọn thô lỗ chọc vào trán Lãnh Tiểu Mạn và ngực Lãnh Ngự Thần, Từ Giai Oánh tỏ ra rất thản nhiên. “Anh cho rằng mẹ muốn làm cái chuyện thất đức này lắm sao? Cho rằng mẹ trời sinh ra đã hèn hạ muốn làm kẻ thứ ba lắm sao? Nếu không phải để bảo vệ cho hai đứa có thể thuận lợi thừa hưởng tài sản của Lãnh gia, thì việc gì mẹ phải hao tổn tâm trí, giở thủ đoạn để tổng cố mẹ con cô ta đi chứ?”
Bà ta lảo đảo đi tới bên cạnh Lãnh Ngự Thần, hai mắt đỏ hoe, từng câu từng chữ như kể lể nỗi khổ tâm của mình, “Ông bố ác quỷ kia của anh chết sớm, mẹ một thân một mình nuôi anh chẳng dễ dàng gì, để tạo điều kiện cho anh được học trường tốt nhất, để anh không phải lo ăn lo mặc như những đứa trẻ khác, mẹ nhẫn nhịn chịu đựng bị người ta chửi rủa là quyến rũ đàn ông đã có vợ, anh không hiểu nỗi khổ tâm của mẹ thì thôi, lại còn lớn tiếng quát mắng, tỏ thái độ với mẹ, dù mẹ có xấu xa thế nào thì cũng là mẹ của anh!”
Sắc mặt Lãnh Ngự Thần tái nhợt, anh nói: “Chính bởi vì mẹ là mẹ của con, cho nên con mới nhịn đến bây giờ. Cũng may chuyện mẹ thuê kẻ xấu lần trước đã bị con ngăn lại, nếu như Nhan Hoan thực sự xảy ra chuyện không hay, cho dù con có che chắn cỡ nào thì Tiêu Trạch và Diêu Bội Bội cũng sẽ không bỏ qua cho mẹ.”
Từ Giai Oánh giơ cả hai tay lên, trợn trừng hai con mắt ngạo mạn: “Bọn chúng có thể làm gì mẹ, cùng lắm thì liều một phen cá chết lưới rách.”
“Cá chết lưới rách?” Lãnh Ngự Thần nhếch môi gật đầu châm chọc, bất chợt quay lại gầm lên: “Có phải mẹ đã quên vết sẹo trên đùi kia vì đâu mà có, cho dù có liều cả Lãnh gia, cộng thêm tính mạng của con, mẹ không không đấu lại người ta đâu.”
Từ Giai Oánh hoảng hồn, vết thương trên đùi lại đau nhức, chẳng lẽ vết thương đó có liên quan đến Diêu Bội Bội, ông trời ơi! Tên đàn ông khủng bố, con cá mập khủng bố!
Thông tin bất ngờ khiến bà ta chấn động không nói nên lời, toàn thân lạnh như băng, như thể cả người vừa ngã xuống một bể bơi đầy đá lạnh.
Lãnh Ngự Thần kìm nén cơn giận: “Vốn từ hôm qua Hoa Thần đã ngừng đả kích Lãnh Thị, nhưng bây giờ xem ra… Lãnh Thị sắp đi đến hồi kết rồi.”
Lãnh Ngự Thần ngẩng đầu, nhìn chiếc đèn pha lê xa xỉ lộng lẫy giữa căn nhà lạnh lẽo, giọng nói bùi ngùi: “Mẹ, con thà rằng theo mẹ bôn ba tứ phương, trải qua quãng thời gian vất vả, cũng không muốn miễn cưỡng sống trong chiếc lồng giam tráng lệ này, không muốn mang thêm cái họ Lãnh chẳng hề có huyết thống.”
Không có tiền nhưng chí ít còn có tôn nghiêm, anh vẫn có thể ngẩng cao đầu mà sống, vẫn có thể lớn tiếng phản bác khi Nhan Hoan chỉ trích anh dựa dẫm vào Lãnh Thị, đây tất cả là do chính bản thân anh nỗ lực mà có được.
“Con sẽ lấy Nhan Hoan, nắm bốn mư