Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.
iên gọi điện thoại, chưa đầy nửa tiếng sau, nguyên liệu nấu lẩu đã được mang tới không thiếu thứ gì. Giữa bàn tròn lớn, nồi lẩu vịt bốc hơi nghi ngút, mọi người ngồi vây quanh nhúng thịt uống rượu, không khí thuận hòa.
Bạch Diệc Phong chưa từng nghe Nhan Hoan kéo đàn, bất chợt đề nghị cô chơi một bản. Nhan Hoan bị sặc ớt ho khan từ chối, lúc này Tiêu Trạch bỗng đưa một cây đàn tới trước mặt cô.
“Anh, sao anh lại có đàn violin?” Nhan Hoan kinh ngạc.
“Hôm đó trên đỉnh núi nghe em nói sẽ kéo đàn, hôm sau anh liền mua một chiếc, chưa tìm được dịp thích hợp để tặng em nên vẫn cất đến bây giờ.” Tiêu Trạch kéo tay cô, giao cho cô cây đàn. “Lại đây, kéo một bản.”
Nhan Hoan nhìn cây đàn trong tay, lại nhìn Tiêu Trạch, không từ chối nữa, gác đàn lên vai, cô nâng cây vĩ kéo một đoạn nhạc, chính là bài “Trời cao biển rộng”. Cô nói: “Tặng người đàn ông tôi yêu và những người bạn tốt.”
Tất cả mọi người ngừng đũa, hoặc chống cằm hoặc nghiêng đầu nghe cô kéo đàn. Âm sắc êm ái làm nổi bật cảm xúc thê lương, khiến người nghe sầu lo, khiến người nghe hồi tưởng.
Khúc nhạc kết thúc, Bạch Diệc Phong đứng lên nói: “Bản nhạc này êm ái dễ nghe đấy nhưng mà quá thê lương, hôm nay lại là ngày chuyển nhà phấn khởi của hai người, phải vui lên chứ, chơi bản nào như kiểu vũ khúc nước Đức [1'> đi.”
[1'> German Dance – Mozart: www.youtube.com/watch?v=qmRO0756-7k
“Sao, anh còn muốn nhảy nữa cơ à?” Giản Ninh cười anh ta.
Nhan Hoan cũng mím môi cười, cây vĩ lại lướt trên cung đàn, vũ khúc nước Đức vui vẻ tuôn ra, không khí thoáng chốc trở nên sôi nổi hào hứng. Bạch Diệc Phong cầm chén rượu thật sự nhảy điệu nhảy dân tộc của Đức, tay chống hông chân uốn éo, miệng còn hô “Dô dô!” rất to, anh ta kéo Amy dậy, sau đó là Giản Ninh, Tiêu Trạch và Lạc Tiểu Anh, cuối cùng ngay cả Hạ Thiệu Nhiên cứng đơ như khúc gỗ cũng tham gia, tay nắm tay vây quanh Nhan Hoan nhảy múa. Những gương mặt đỏ hồng hơi rượu, những nụ cười vui vẻ chân thật từ tận đáy lòng, âm nhạc đan xen lẫn tiếng cười, vang đi thật xa, thật xa.
Bên kia bờ tường, trong GTR màu xanh da trời, Lý An Thần ngửa đầu rót xuống giọt bia cuối cùng, chiếc lon trong tay anh ta đã biến dạng. Mất bạn bè, mất người yêu, vì chính mình mà giờ đây phải mang cảm giác cô độc đến hổ thẹn…
Hết ngày, Nhan Hoan mệt mỏi rã rời, ngã xuống giường không muốn nhúc nhích, chưa đến hai phút lăn ra ngủ. Tiêu Trạch tắm rửa xong, lau tóc rồi ra khỏi phòng tắm, anh cầm một lọn tóc dài của cô khẽ chọc chọc vào lỗ tai xinh xắn, Nhan Hoan ngứa ngáy lầm bầm vung tay đánh anh.
“Con heo lười, không được ngủ trước, cho em xem thứ này.”
“Cái gì chứ! Để mai xem, em mệt lắm!”
“Xem ngay bây giờ.” Anh kéo cô dậy, cô uể oải mềm nhũn nằm bò trên người anh, hai chân vòng quanh eo anh trêu đùa, “Anh bế em đi.”
Tiêu Trạch không phản đối, nâng cặp mông nhỏ của cô đứng dậy đi tới gian phòng đang khóa cửa, anh lấy một chiếc chìa khóa từ trên đỉnh khung cửa, tra vào ổ mở ra. Nhan Hoan mơ màng đưa mắt nhìn vào trong, vừa nhìn đã hoàn toàn tỉnh táo, cơn buồn ngủ tan biến, cô mở to hai mắt, lần lượt lướt qua bức tường dán đầy tranh vẽ chính mình, không thể tin được, bàn tay nhỏ bé đưa lên che miệng vì ngạc nhiên: “Những cái này đều là anh vẽ sao?”
“Giống không?”
“Anh vẽ còn đẹp hơn em ở ngoài nữa.”
“Đó chính là em trong mắt anh.”
“Tiêu Trạch…”
Nhan Hoan ôm cổ anh, hôn lên mặt anh, hỏi: “Em đẹp đến thế ư?”
“Đẹp như tiên nữ.”
“Sao mà nghe buồn nôn quá.”
“Khen em đẹp mà lại buồn nôn, vậy em thích nghe bị nói là xấu như ma lem à?”
“Ha ha, đại họa sĩ, có thể… Ha ha, có thể vẽ cho em một bức tranh khỏa thân không?”
“Em đừng quyến rũ anh.”
Nhan Hoan kéo vạt áo, ánh mắt mê hồn khiêu khích: “Đúng, chính là quyến rũ anh, làm gì được em?”
“Làm gì được?” Tiêu Trạch trừng mắt, “Ăn luôn chứ còn gì!”
Hai đôi môi dính chặt vào nhau, Tiêu Trạch ôm cô xoay người ấn cô lên ván cửa…
Số sơ yếu lí lịch mà Amy giúp Tiêu Trạch gửi đi đều như đá chìm đáy biển chẳng thấy tăm hơi, không một công ty nào muốn tuyển anh, so với tưởng tượng, sự thật vẫn tàn khốc hơn nhiều.
Tiêu Trạch chống cằm nhìn qua cánh cửa sổ ngưng đọng hơi nước, Amy lên mạng tìm kiếm công việc, “Ông chủ, tính mạng của tôi và của cả bạn trai tôi đều giao cả cho anh rồi, nhưng mà anh phải phấn chấn nhanh lên một chút đi!”
Tiêu Trạch hừ lạnh: “Muốn dùng áp lực đè chết tôi sao?”
Trên thế giới này luôn có một số người không sợ sự đe dọa uy hiếp của quyền thế, thương nhân chính trực Tống Thế Phong đã đích thân đến tận nhà mời Tiêu Trạch tới Giang Hân làm việc.
Sau khi cân nhắc Giang Hân có thể sẽ trở thành mục tiêu đả kích của Lãnh Ngự Thần, Tiêu Trạch thẳng thừng từ chối thành ý của Tống Thế Phong. Tống Thế Phong là người ngay thẳng, lập tức đập bàn, “Có phải cậu em chê Giang Hân của tôi nhỏ bé, không chứa nổi cậu, hay là căn bản không hề xem trọng tôi?”
Sau khi thành công chiếm đoạt Lãnh Thị và Tần Vũ, Lãnh Ngự Thần nghiễm nhiên ngồi vững ngôi