Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342051
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.
õ.”
“Có thể buồn nôn thêm chút nữa không?” Tiêu Trạch không hề do dự ấn phím xóa. “Cúp đây.”
“Đừng quên, cậu còn thiếu tôi chín vạn tám…”
Chín vạn tám, đợi đấy!
Sau âm thanh ngắt máy, bên tai trở nên thanh tịnh.
Tiêu Trạch ấn mở video, ca khúc “Trời cao biển rộng” của Beyond vang lên, anh bắt chéo hai chân, ngả người tựa vào ghế sô-pha, nhắm mắt lắng nghe tiếng ca rung động lòng người.
Hôm nay tôi, ngắm nhìn gió tuyết thổi qua trong đêm lạnh lẽo, mang theo trái tim nguội lạnh hướng về phương xa, đuổi theo trong mưa gió, trong sương mù không nhìn rõ hình bóng, trời cao biển rộng, em và tôi rồi sẽ đổi thay…
Lý tưởng vẫn một mực theo đuổi, phải chăng đã vì những người, những việc xung quanh mà đổi thay. Sự đổi thay này là điều mà bản thân mong đợi? Là thứ bản thân có thể khống chế được hay sao?
Khát vọng ban đầu cách mình càng ngày càng xa, phải chăng cuộc sống mất đi mục tiêu, trở nên rối tinh rối mù.
Ngón cái vuốt ve người trên màn hình, Tiêu Trạch tự nhủ: “Nhan Hoan, lý tưởng của em là gì?”
Bóng hình mạnh mẽ rắn rỏi đứng dậy thong thả bước tới giá vẽ trước cửa sổ, tay phải cầm bút lưu lại vết tích đẹp đẽ trên trang giấy trắng như tuyết…
…
Bóng dáng màu xanh nước biển bước ra từ trong khu nhà khiến hai mắt Tiêu Trạch tỏa sáng, tầm mắt đảo một vòng quanh dáng hình diễm lệ, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào chiếc áo len.
Áo len thông thường, nhìn thiết kế có vẻ đơn giản, nhưng thật ra chứa đầy dụng ý, cổ áo khoét sâu để lộ xương quai xanh tinh tế, qua một mảng áo thiết kế kiểu những lỗ thủng nhỏ có thể mơ hồ nhìn thấy làn da màu lúa mạch mịn màng, nhẹ nhàng dao động theo hô hấp của cô, xung quanh cô tỏa ra một mùi hương mê hoặc quyến rũ.
Trong mắt Tiêu Trạch, màu sắc gợi cảm nhất, mê người nhất chính là màu lúa mạch.
Nhan Hoan bị nhìn nên hơi chột dạ, bất giác kéo nhẹ vạt áo, hỏi: “Sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó, khó coi lắm à?”
“Rất đẹp.” Tiêu Trạch thu hồi ánh mắt vẫn đang lưu luyến nơi xương quai xanh mê người, khởi động xe, nói: “Tôi đang nghĩ, chiếc áo này do ai thiết kế?”
Nhan Hoan kéo nhẹ cổ áo, liếc mắt ra ngoài cửa sổ, nói: “Nếu anh gặp một người đẹp lai Trung Anh ngồi trong một quán cà phê lộ thiên bên bờ sông Thames, chỉ uống một ly cà phê cho tới tận trưa, tay trái cầm bút không ngừng phác thảo tô tô vẽ vẽ trên tờ giấy nháp, gương mặt trầm tư nhíu mày, vậy thì nhất định phải tới chào hỏi, bởi vì cô ấy chính là người thiết kế chiếc áo này, Sunsan An.”
Cầm bút vẽ trong tay, nghệ sĩ?
Tiêu Trạch cong cong khóe miệng, nói, “Hẳn là một người đẹp vừa gợi cảm vừa cảm tính.” Anh nghiêng đầu liếc cô một cái, “Hai người quen nhau?”
“Có chút giao tình.” Không hiểu sao tâm trạng bỗng xấu đi, Nhan Hoan ngả người tựa lưng vào thành ghế, dựa vào cửa sổ xe, nhìn anh nói: “Thế nào, có nhận xét gì về cô ấy?”
“…”
“Đàn ông như anh là mẫu người mà cô ấy thích.” Nhan Hoan ngồi thẳng người, ánh mắt lại một lần nữa liếc ra ngoài cửa sổ.
“Tôi là mẫu người như thế nào?”
“Cao, đẹp trai, giàu.”
“Những lời này từ miệng cô nói ra trở thành có nghĩa xấu.”
“Đây là những lời khen thích hợp nhất mà tôi có thể nghĩ ra để lấy lòng kiểu người như các anh.”
“Kiểu người như chúng tôi là người như thế nào?”
“Thế hệ thứ hai nhà giàu mới nổi, thích chơi xe chơi gái.”
Tiếng cười trầm thấp êm ái phát ra từ lồng ngực, Tiêu Trạch nói: “Cô nói không sai, tôi đích thực là điển hình của thế hệ thứ hai nhà giàu mới nổi. Có điều…” Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt kiên định, “Tôi chỉ chơi xe, không chơi gái.”
Lời tác giả: rõ ràng truyện đang có xu hướng phát triển thành chiến đấu trên thương trường, nhưng đua xe và kiếm đạo cũng sẽ không thiếu.
Lý tưởng của Tiêu Trạch là làm họa sĩ, vậy lý tưởng của Nhan Hoan là gì?
Lý tưởng
Tiêu Trạch nói: “Cô nói không sai, tôi đích thực là điển hình của thế hệ thứ hai nhà giàu mới nổi. Có điều…” Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt kiên định, “Tôi chỉ chơi xe, không chơi gái.”
Nhan Hoan quay đầu đi không nói gì, ánh mắt trông theo bóng hình của những đôi tình nhân trẻ đang dựa vào nhau cứ dần vụt qua cửa sổ, đột nhiên nhớ Diêu Bội Bội đã từng nói một câu: Đàn ông chẳng có ai tốt đẹp.
…
Aken đã đến quán rượu từ sớm, cả đám người ngồi quanh bàn chờ Nhan Hoan. Trông thấy Tiêu Trạch đi vào, đoàn người cũng không hề ngạc nhiên, vui vẻ nhường chỗ để hai người ngồi cạnh nhau, ai có mắt đều nhìn ra được Tiêu Trạch có ý với Nhan Hoan, chỉ có bản thân nhân vật nữ chính không nhận ra, chẳng biết là giả vờ ngốc hay là ngốc thật.
Nghe lời này, Nhan Hoan càng sặc ghê hơn, cúi đầu che miệng ho khan, Tiêu Trạch đặt chén rượu xuống, vỗ lưng cho cô, quan tâm hỏi: “Không sao chứ?”
Mã Khải chỉ vào hai người, nói: “Nhìn đi, nhìn đi, nàng dâu của ai người đó xót!”
Mọi người đều cười rộ lên.
Nhan Hoan trừng mắt lườm anh ta một cái.
Tiểu Thứ như một cô gái dán thân hình lực lưỡng của mình lên người A Hạ gầy yếu, giả giọng ỏn ẻn nói: “A