Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342117

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2117 lượt.

không thoải mái.” Tiêu Trạch mổ nhẹ một cái vào miệng cô, dùng nốt chút sức lực cuối cùng ôm Nhan Hoan đang mặc áo phông vào lòng, “Đừng bướng bỉnh nữa, anh thật sự rất khó chịu, buồn ngủ lắm.”
“Anh…” Được rồi.
Tuy nói đàn ông lúc say rượu là nguy hiểm nhất, nhưng đây không phải ai khác, là Tiêu Trạch, là Tiêu Trạch người luôn đặt cảm nhận của cô lên trên hết! Cùng anh chung giường chung gối, Nhan Hoan rất yên tâm, vì thế cô không phản kháng, áp sát thân thể lạnh băng về phía cơ thể nóng rực của anh thêm chút nữa.
Tiêu Trạch dường như rất hài lòng với biểu hiện của cô, khóe miệng hơi cong lên, cánh tay siết chặt, nỉ non bên tai cô: “Bà xã, em mà không đến, anh cũng không dám ngủ.”
Lúc tia nắng ban mai đầu tiên chiếu rọi vào gian phòng, Tiêu Trạch say xỉn đầu đau muốn nứt ra đã tỉnh lại, xúc cảm mềm mại tốt đẹp dưới lòng bàn tay khiến lòng anh nhộn nhạo, anh thề thật sự anh không cố ý đặt tay ở đó.
Biết rõ thừa dịp người ta ngủ giở trò như vậy là bỉ ổi, nhưng cảm giác mềm mại này quá mê người, Tiêu Trạch tự nói với bản thân, sờ bà xã của mình không tính là bỉ ổi. Vì vậy anh bất giác tăng thêm lực tay, thả lỏng, lại tăng thêm lực, cách một lớp áo phông và áo lót mỏng cảm nhận sự mềm mại không thể tưởng tượng nổi.
Nhan Hoan thật sự ngủ say như chết, bị người ta sờ mà không hề có chút phản ứng nào. Sự im lặng của cô được Tiêu Trạch hiểu thành ủng hộ, bàn tay háo sắc bắt đầu thăm dò vào trong cổ áo phông, khi ngón tay chạy vào giữa khe nào đó cảm nhận được nhiệt độ ấm áp bao trùm, Tiêu Trạch đột nhiên cảm thấy có gì đó là lạ, bàn tay to từ ngực chuyển sang sau gáy Nhan Hoan, cơ thể cô nóng bừng khiến anh giật mình, vội vàng ngồi bật dậy, vỗ nhẹ gáy cô, “Nhan Hoan, đừng ngủ nữa.”
“Hưm…” Tiếng rên rỉ mỏi mệt bật ra từ cổ họng Nhan Hoan.
“Em bị sốt rồi, mau dậy đi, chúng ta tới bệnh viện.” Tiêu Trạch kéo cô dậy, vẫn để trần thân trên giúp cô mặc áo khoác, Nhan Hoan hai mắt mơ màng máy móc cử động theo động tác mặc quần áo của anh.
Cô uể oải nói: “Em không đi bệnh viện.”
“Em bị cảm rồi.” Tiêu Trạch mặc xong cho cô, liền vội vội vàng vàng mặc quần, khoác áo.
“Cảm mạo uống thuốc là được rồi, không cần đến bệnh viện.” Nhan Hoan nói xong, cả cơ thể nghiêng ngả đổ ập xuống giường, “Em ngủ thêm một lát thôi.”
“Không được.” Tiêu Trạch kéo cô, “Sốt cao sẽ bị viêm phổi.”
“Anh nguyền rủa em?” Bây giờ cô chẳng còn chút sức lực nào cả, theo lực kéo ngã vào người anh, “Dù sao em cũng không đi bệnh viện.”
“Được, không đi bệnh viện.” Tiêu Trạch không khăng khăng nữa, cầm điện thoại đi đến cửa sổ trực tiếp gọi cho Bạch Diệc Phong, sau khi dặn dò xong, mặc kệ Nhan Hoan có đồng ý hay không, anh bế cô lên đi ra ngoài.
“Em tự đi được.”
“Còn sức mà đi không?”
“Cảm mạo chứ có phải bị thương chân đâu.” Trong hành lang khách sạn, trông thấy ánh mắt ái muội của nhân viên phục vụ, Nhan Hoan vùi đầu vào ngực Tiêu Trạch nhỏ giọng phản kháng.
“Được, tự em đi đi.” Tiêu Trạch thả cô xuống, còn mình đi thẳng tới thang máy trước. Nhan Hoan cắn răng nhìn bóng lưng anh, cô tỏ vẻ dè dặt một tí mà anh lại tưởng thật.
Lòng dạ sao mà sắt đá vậy!
Nhan Hoan ôm cái đầu nặng nề đi vào thang máy, tựa gáy vào vách tường lạnh băng để hạ nhiệt độ. Thang máy hạ xuống vù vù, cô mơ mơ màng màng ngồi chồm hỗm xuống.
Tiêu Trạch buồn cười nhìn cô, “Ngồi xổm góc tường vẽ vòng tròn.”
“Đúng, nguyền rủa anh.” Mũi thì ngạt, hơi thở từ miệng nóng rực đến mức có thể thiêu cháy người khác. “Nếu không phải tại anh thì em có bị cảm không! Em đứng trong mưa đợi anh nửa giờ đấy.”
“Em đúng là ương bướng.” Tiêu Trạch kéo cô dậy, dáng vẻ ốm yếu khiến người ta đau lòng quá. “Về sau nếu lại gặp tình huống này, không, về sau tuyệt đối sẽ không xảy ra tình huống này nữa.”
“Ding” một tiếng, cửa thang máy mở ra, Tiêu Trạch hỏi: “Có tự đi được không?”
“Không.” Nhan Hoan chẳng muốn thể hiện nữa, muốn thoải mái một lần, hưởng thụ cảm giác tốt đẹp khi được người ta yêu thương, che chở. Tiêu Trạch bế cô đi xuyên qua đại sảnh trước mặt bao người, lên taxi Nhan Hoan thiếp đi một lúc, đến khi cô tỉnh lại một lần nữa thì đã trông thấy nhân viên y tế đứng trước cửa nhà mình, cô ngại ngùng giật nhẹ áo sơ mi Tiêu Trạch, hỏi: “Có phải anh đã chuyện bé xé ra to không?”
“Không phải em không đi bệnh viện à!”
Thực ra cô không đi bệnh viện là vì sợ tiêm, lúc kim tiêm châm vào tay, cô sợ tới mức hoảng loạn chui vào lòng anh, nhăn nhó cau mày như thể anh hùng sắp hy sinh, thấy vậy Tiêu Trạch vừa buồn cười vừa đau lòng.
Nhân viên y tế đi chưa được bao lâu thì Amy sách theo hai túi nguyên liệu nấu ăn to đùng tới, nhìn Nhan Hoan đang nằm trên giường tủm tỉm cười nói: “Nhan tiểu thư, không sao chứ?”
Nữ thư ký của Tiêu Trạch cười lên nhìn rất đẹp, hai má lúm đồng tiền vô cùng cuốn hút, Nhan Hoan cất giọng khản đặc: “Cảm mạo thôi mà, cô đừng gọi tôi là tiểu thư, kỳ quái lắm.”
“Ha ha, tôi biết rồi.” Amy nói.
Tiêu Trạch bưng cốc nước tới, “Sốt cao ba mươi chín độ mà còn không sao, sốt đến ngu người đi chắc cũng chẳng việc gì