Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2122 lượt.

!”
Nhan Hoan bĩu môi, Amy nói tiếp: “Ngu người cũng không cần phải lo, ông chủ sẽ luôn chăm sóc cho cô, ha ha.” Amy một tay che miệng nháy nháy mắt ra hiệu với Nhan Hoan, “Nói cho cô một bí mật, ông chủ của chúng tôi là một người vô cùng vô cùng cố chấp, một khi đã thừa nhận đúng người thì tuyệt đối sẽ không buông tay.”
Nhan Hoan nhận lấy cốc nước, uống một ngụm, “Cố chấp hay không tôi không biết, nhưng về khoản lòng dạ sắt đá thì đã được lĩnh giáo.”
Tất cả triệu chứng của cảm mạo đều xuất hiện trên người Nhan Hoan, Tiêu Trạch sợ cô nói nhiều quá sẽ bị đau họng, bèn hạ lệnh đuổi khách với Amy, “Tư liệu của Giang Hân đã sắp xếp xong chưa?”
Amy hiểu ra ngay, vội vàng nói: “Còn thiếu một ít, tôi lập tức quay về tìm.” Sau đó cô quay sang cười nói với Nhan Hoan: “Nhan tiểu thư, nghỉ ngơi thật tốt nhé, ngày mai tôi lại đến thăm cô.”
“Đợi một chút.” Nhan Hoan gọi Amy lại, “Cô có thể giúp tôi vào nhà tắm một lát được không?”
“Được!” Amy đáp, “Không vấn đề gì.”
Nhan Hoan nhìn sang Tiêu Trạch, nói: “Anh, cầm giúp em cái áo ngủ được không? Tối qua em mặc bộ kia.” Tiêu Trạch đưa giá đỡ chai truyền cho Amy rồi đi lấy áo ngủ. Sau khi có tiếng vặn vòi nước, Amy nhận áo ngủ trong tay Tiêu Trạch, không quên cười tủm tỉm trêu chọc: “Ông chủ, bây giờ có phải đang rất hâm mộ tôi không?” Một cái cốc giáng xuống đầu cô.
Phúc lợi vốn thuộc về anh lại bị nhóc con này chiếm mất!
Amy giúp Nhan Hoan cởi áo phông, kích cỡ kia khiến cô ngạc nhiên thèm muốn, cúi đầu nhìn gò đất bằng phẳng của mình, âm thầm mếu máo, đến khi Nhan Hoan cởi quần jeans, cặp đùi cực kỳ đẹp lại khiến cô rất muốn sờ thử, trong lòng thầm cảm thán, cùng là phụ nữ sao lại chênh lệch lớn đến vậy!
Sau khi đưa Nhan Hoan trở lại phòng ngủ nghỉ ngơi, Amy bị Tiêu Trạch lôi ra cửa, cô rụt cổ nhìn quanh, hạ giọng hỏi vấn đề vẫn luôn thấp thỏm: “Ông chủ, tối qua anh không bị sao cả chứ?”
“Cô nghĩ tôi bị làm sao?” Tiêu Trạch hỏi ngược lại.
“À, cái đó, tối qua tôi cũng uống nhiều quá, mấy người họ cứ ra sức chuốc rượu tôi.” Amy lộ vẻ bối rối xấu hổ, “Ông chủ, nếu như vì sự tắc trách của tôi mà anh bị thất thân thì tôi sẽ vô cùng đau khổ.”
“Cái gì mà thất thân, nói vớ vẩn gì vậy!” Tiêu Trạch trừng mắt.
Amy rút trong túi xách ra một tờ báo được gấp làm đôi, tiêu đề của mục giải trí – Nữ minh tinh cùng đại gia vụng trộm vui vẻ ở khách sạn. Bóng lưng đôi nam nữ trên tấm ảnh không ai khác chính là Tiêu Trạch và Lãnh Tiểu Mạn.






Ở chung
Amy rút trong túi xách ra một tờ báo được gấp làm đôi, tiêu đề của mục giải trí – Nữ minh tinh cùng đại gia vụng trộm vui vẻ ở khách sạn. Bóng lưng đôi nam nữ trên tấm ảnh không ai khác chính là Tiêu Trạch và Lãnh Tiểu Mạn.
Tiêu Trạch phẫn nộ vo nát tờ báo rồi nhét vào tay cô, nói: “Ông chủ của cô có thể dễ dàng ngủ với người khác vậy sao?”
“À.” Amy vỗ vỗ ngực thở phào, vừa bước một chân ra khỏi cửa, cô quay đầu lại cười gian nói: “Ông chủ, tôi nhìn thấy dáng người của Nhan tiểu thư rồi, anh sẽ rất thỏa mãn đấy nhé!”
Tiêu Trạch nghiến răng, hai ngón tay làm động tác đâm vào mắt cô, “Có hiểu câu bất lịch sự chớ nhìn [1'> không?”
“Em rụt rè một chút cũng không được à? Dù gì người ta cũng là con gái.” Sao có thể không biết xấu hổ mà bảo anh làm cái này cái nọ được.
“Con gái ngoài miệng nói không muốn nhưng thật ra là muốn, anh hiểu rồi.” Tiêu Trạch đưa thìa cháo đã được thổi cho nguội bớt tới bên miệng cô.
Nhan Hoan há miệng, cháo nấu sền sệt, miệng đắng ngắt nhưng cô lại cảm nhận được vị ngọt. “Đây là cháo gì?” Cô hỏi.
“Bên trong có hạt dẻ.” Tiêu Trạch múc một thìa canh trứng cho cô, sau đó lại là một thìa cháo.
Chầm chậm nhấm nháp, đúng là có hương vị hạt dẻ. “Làm như thế nào vậy?”
“Hạt dẻ trần lên rồi mài vụn, nấu gạo trong nồi ba mươi phút rồi thả hạt dẻ vào, khi nào gạo nhuyễn thành cháo thì cho thêm chút đường.”
Nhan Hoan ngắm những đầu móng tay hồng hồng của anh, nuốt xuống từng thìa cháo thơm ngon, lòng ngọt lịm ấm áp. Thực tế, trong trí nhớ của cô, cô chưa từng được người khác đút cho ăn, ngay cả khi gan bàn tay phải bị thương do Lãnh Thế Hùng dùng cây vĩ cắt vào, cô cũng không được ai giúp đỡ cả, toàn phải dùng tay trái khó khăn đưa cơm vào miệng, thỉnh thoảng không ăn cho xong. Khi đó Diêu Bội Bội đang đau lòng, tuyệt vọng vì bị chồng phản bội, trái tim như đã chết, đâu còn tâm trạng mà quan tâm đến cô.
Tiêu Trạch nhìn cô ăn một thìa cháo mà nhai nuốt mãi không xong, anh hỏi: “Không ngon à?”
“Không phải.” Nhan Hoan xoa xoa mũi nói: “Ngon lắm.” Để chứng minh lời nói của mình, cô tiếp tục ăn một thìa rất to, làm dính cả ra ngoài miệng.
Tiêu Trạch buồn cười cầm khăn tay nhẹ nhàng lau đi hạt gạo, nói: “Nếu em thích thì ngày nào anh cũng có thể nấu cho em ăn.”
“Thật không?”
“Đương nhiên.”
“Vậy anh sẽ nấu món gì?”
“Các món ăn thường ngày anh đều biết.” Tiêu Trạch nhìn cô chăm chú, ánh mắt sáng rực, “Không biết thì anh có thể học.”
Nhan Hoan mím môi cười, “Quân tử viễn bào trù